<< Neues Textfeld >>ÂM NHẠC VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN 
HƯNG YÊN VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN 
TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI !
Tham dự chương trình giao lưu âm nhạc " Nối Vòng Tay Việt " nhân dịp đón xuân và chúc mừng năm mới 2017 giữa các văn nghệ sỹ , nhạc sỹ , ca sỹ CHLB Đức và thủ đô Hà Nội tại trung tâm tổ chức sự kiện Thủy Nguyễn 102 Trường Chinh .
Liên hệ_ Tại Hà Nội_ NS. Nguyễn Tất Nghĩa ĐT 0983058864 
Tại Đức_ Phan Minh Tuấn ĐT 015224936308 
Email_ minhtuan1666@hotmail.de 
websit_ www.hungyen.de 

 

HỘI ÂM NHẠC VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC
HỘI HƯNG YÊN VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC


TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI !

Dạ hội Giáng sinh Tại CHLB Đức:
Ngày 25.12.2015( Dương lịch)
Aufgehende Sonne Osietzky Str.1
04347 Leipzig
chương trình do nhóm quay phim truyền hình vtv4 và báo sacmau.de thực hiện
( bắt đầu từ 14h)

Mùa Giáng sinh đã đến đậu lung linh trên từng cửa sổ. Những ánh mắt mơ màng đón chờ ngày đoàn tụ đến gần. Một năm với bao nỗ lực sắp qua đi. Và không có gì thích hơn cho mỗi người con xa sứ chúng ta được cảm thấy ấm áp, tận hưởng không khí ngày lễ với những gì thân thương, đậm sắc quê hương nhất. Có 1 ngôi nhà chung cho mọi người mà chúng tôi muốn mời tất cả đến hoan ca. Đó là nơi hội tụ những người bạn, những Ca sĩ, Nghệ sĩ, Nhạc sỹ có tiếng tại châu Âu và các Sao Mai từ Việt nam sang. Chúng ta gặp mặt, đón Noel, chúc nhau và chúc mọi người 1 năm mới Hạnh phúc ngập tràn bằng niềm vui Âm nhạc.

Chương trình đặc sắc với "Khúc giao mùa" đầy hương vị nồi bánh chưng Tết. Niềm hy vọng 1 thế giới hòa bình, nhân ái của ca khúc bất hủ "Happy New Year". Tiếng đàn bầu Quốc túy của Nghệ sỹ lừng danh nhiều nước trên Thế giới Thanh Lê. Làn điệu dân ca mượt mà của Ca sỹ Ái Thanh, em gái NSƯT Ái Vân. Giọng ca chuyên nghiệp đầy sôi động tại CHLB Đức của ca sỹ Hà Vân, Minh Hằng ... và tình yêu quê hương đặc biệt của từng ca sỹ đến từ các vùng miền đất mẹ Việt nam... Những rung cảm âm nhạc tuyệt vời của các Nhạc sỹ, Nghệ sỹ, cùng thế hệ " hổ tử" đoạt giải The Voice Kids CHLB Đức, đã được Viện âm nhạc châu Âu nhận đào tạo như Vũ Đức Duy, Vũ Đức Tùng...Những điệu nhẩy đẹp của các câu lạc bộ khiêu vũ nổi tiếng tại Đức. Màn trình diễn thời trang độc đáo của nhà tạo mẫu chuyên nghiệp châu Âu Tâm Mai... món ăn, đặc sản Việt từ các cá nhân, doanh nghiệp quê hương... Chúng tôi sẽ đem đến cho mọi người 1 không khí đêm Giáng Sinh ấm áp, an lành với giàn âm thanh, ánh sáng của Asia Secret Sound và nhà quay phim Thắng Phượng. Chương trình không bán vé. Mọi người đến với nhau bằng niềm vui hồn nhiên, rộng mở vòng tay bè bạn khắp 4 phương. Mọi sự ủng hộ là tùy tâm, được ghi nhận và đăng tải trên trang web www.hungyen.de và www.sacmau.de

Đặc biệt có 3 ca sỹ Thu Huyền, Thu Hà, Linh Nga đã từng đoạt giải Sao Mai đều là những người con Hưng yên, sẽ tặng khán giả những ca khúc yêu thích nhất. Những Ca sỹ, Nghệ sỹ, Nhạc sỹ người Việt tại châu Âu cũng đang dày công luyện tập và sẽ vượt ngàn dặm xa từ Tiệp, Hà lan, Bỉ, Rostock, Frankfurt, Berlin, Düsseldorf, Dortmund, Erfurt, Hanover... đến với đêm hội tại Leipzig... Tất cả đều tự nguyện dâng tặng mọi người niềm vui giao thoa âm nhạc như 1 lời chúc Xuân sang an khang, thịnh vượng, dồi dào sức khỏe, đầy ắp yêu thương.

Hội âm nhạc và những người bạn CHLB Đức là 1 ngôi nhà chung cho tất cả mọi người, không phân biệt quê quán, tôn giáo, ngành nghề. Hội dự định sẽ lấy ngày 25.12 hàng năm là ngày gặp mặt chia sẻ và cùng tất cả mọi người thăng hoa trong âm nhạc, chúc nhau 1 năm an lành tiếp bước trong đời thường. Tiêu chí của Hội là vui vẻ, tự do, không ràng buộc phí, điều lệ và bất cứ ai cũng có thể tham gia.

Mong sự chuẩn bị dầy công trong từng nốt nhạc, tiếng hát, điệu vũ của mỗi Ca sĩ, Nghệ sỹ, Nhạc sỹ trong "Hội Âm nhạc và những người bạn CHLB Đức" và "Hội Hưng yên và những người bạn CHLB Đức" đã là 1 lời mời gọi từ trái tim đến với đêm hội tới mọi người con Việt nam xa sứ. Chúc từng cánh chim Việt chúng ta ấm áp giữa 1 cộng đồng ngày càng lớn mạnh, rộng khắp, luôn cảm thấy đầy ắp món ăn tinh thần và hương vị quê hương ngay trên đất bạn giữa tuyết sương mùa Giáng sinh năm mới.

Hội Hưng Yên và những người bạn
CHLB Đức


Trân trọng kính mời!

Các hội đoàn, các câu lạc bộ, các ca sỹ cộng đồng và đặc biệt là bà con, cô bác, anh chị em trên toàn CHLB Đức. Tham dự chương trình "GIAO LƯU VĂN HÓA NGHỆ THUẬT CÁC VÙNG MIỀN VIỆT NAM" lần thứ 3, mang tên:
"Hãy hát lên bạn ơi!"

Địa điểm: Aufgehende Sonne
OSIETZKY STR.1
04347 LEIPZIG
Thời gian: 14 h chủ nhật, ngày 31 tháng 05 năm 2015

Đến với chương trình, các ca sĩ sẽ được thể hiện mình qua những bài ca đi cùng năm tháng, những giai điệu quê hương mang bản sắc dân tộc của các vùng miền Việt Nam, được nhẩy múa với những bản nhạc mà mình yêu thích.

Các tiết mục tham gia sẽ được dàn dựng, thu âm trong phòng thu của Đức, và được ghi hình video clip Thắng Phượng thực hiện . Âm thanh ánh sáng do "Asia Secret Sound "Bình Quý Huỳnh đảm nhiệm. Cùng đồng hành với chương trình có các báo điện tử Sacmau.de, NguoiViet.de, Tuantintuc.de, Nhipcau.de.

Đến với đêm hội " Hãy hát lên bạn ơi" Quý vị và các bạn sẽ được tham dự chương trình ca nhạc đón Xuân đặc biệt vào dịp Tết dương lịch 2016 tại CHLB Đức, và đêm dạ hội giữa các văn nghệ sỹ, diễn viên điện ảnh với các ca sỹ cộng đồng CHLB Đức tại thủ đô Hà nội vào dịp giáp Tết âm lịch.

Và sẽ còn rất nhiều điều thú vị khác nữa khi bạn tham gia chương trình này.

Mọi thông tin chi tiết xin truy cập trang website: www.hungyen.de
Email: minhtuan1666@hotmail.de
Facebook: Tuan Phan Minh
Handy : 015224936308

Hưng Yên & những người bạn

Leipzig 2014

Ngày hôm qua chủ nhật 19-10, lễ hội của những người con phố Hiến đã thành công đúng với đúng ý nghĩa „ Hưng Yên và Những người bạn“. Bà con người Hưng Yên cùng dâu rể từ khắp mọi nơi nô nức đổ về, và các hội đoàn, câu lạc bộ nhiệt tình xa gần kéo đến mấy trăm người đầy ắp hội trường. Đâu đâu cũng thấy râm ran tiếng cười hội ngộ và ánh mắt ấm áp tươi vui như những đốm lửa nhỏ. Và tất cả đều hòa thành 1 ngọn lửa lớn của tình đồng hương, tình bằng hữu trong tiếng vỗ tay đầy khí thế bài ca „Nối vòng tay lớn“. Năm nào hội cũng trân trọng đón tiếp và dành lời phát biểu đầu tiên cho ông Nguyễn Đình Tùy chủ tịch và là người dẫn đầu phái đoàn hội đồng hương Hưng Yên tại cộng hòa Séc. Đặc biệt lần này có sự tham dự của Sư cô Thích Nữ Thanh Hồng cùng Ni sư Diệu Mỹ, chùa Phước Nghiêm và thêm nhiều hội đoàn khác so với năm trước, đủ thấy cái khéo của hội đồng hương Hưng Yên tại cộng hòa liên bang Đức khi thể hiện được tinh thần hiếu khách của người chủ nhà và làm bà con của mình vui trong giao lưu, mở rộng quan hệ vốn đã bị cuộc sống nơi sứ người hạn hẹp đi rất nhiều. Hội trường được trang hoàng rất tinh tế với ngập tràn hoa tươi mang hương sắc nồng nàn, ấm áp mùa thu. Phông sân khấu mang đậm ý nghĩa với chùm nhãn lồng Hưng Yên và sự kết giao tình bạn với người trong và ngoài hội trong hình ảnh cái bắt tay thật chân tình. Ban tổ chức rất chu đáo ngoài rượu bia, bánh kẹo còn có nhãn tuy không phải đặc sản thật của Hưng Yên nhưng đầy tấm lòng muốn sum vầy, chia sẻ của vùng miền nổi tiếng ấy. Thật xứng danh “ Thứ nhất kinh kỳ, thứ nhì phố Hiến“.
Đêm hội diễn ra liền mạch đầy qui củ với những bài ca truyền cảm nhất, điệu múa đặc sắc nhất của những ca sĩ cộng đồng trong và ngoài hội. Đủ thấy sự ủng hộ nhiệt tình và tình bạn của các hội đoàn đối với hội người Hưng Yên. Chỉ thấy khác so với các hội khác là không có chương trình tuyên dương các cháu học giỏi. Anh Phan Minh Tuấn chủ tịch hội đồng hương Hưng Yên tại cộng hòa liên bang Đức và cũng là người đứng ra tổ chức đêm hội trả lời tôi 1 cách đầy chí lý: “ trong con mắt các bậc cha mẹ, đứa con nào của mình cũng là quá tặng quí giá của trời đất với những tài hoa riêng biệt, nếu tuyên dương cháu này sẽ chạnh lòng đến người thân cháu khác. Anh rất mong được có dịp tôn vinh từng tài năng trong mọi lĩnh vực cuộc sống và tạo niềm vui chung cho tất cả mọi người. Nhìn Anh và chị Nguyễn Thị Huyền vừa hân hoan tay bắt mặt mừng bà con người Hưng Yên lâu ngày gặp lại và các hội đoàn đến ủng hộ chia vui vừa lo tiệc ngọt, tiệc mặn sao cho thật chu đáo, đủ thấy tâm huyết và tấm lòng của ban tổ chức đêm hội. Các bà, các chị tay thơm mùi nhãn nâng chén rượu đào. Các anh, các bác cụng ly hân hoan chuyện trò trong tình hữu hảo. Trẻ em nô đùa tung tăng khắp như trên một sân chơi giữa trưòng quê mẹ. Nơi đây tất cả mọi người vừa tìm thấy không khí quê nhà trong 1 gia đình chung vừa được giao lưu với bạn bè nhiều vùng miền khác của đất nước Việt nam. Mong cho sự phong phú của những đêm hội như thế này sẽ được nhân rộng ,làm vòng tay cộng đồng nói chung và niềm vui đồng hương nói riêng được ngày càng nâng tầm không khác gì sinh hoạt văn hóa đang ngày càng sôi động ở Việt nam và sánh vai được với các cộng đồng các nước khác đang sống tại trời Âu. Để vị thế người Việt ngày càng được vị nể trong con mắt người các nước bạn và đem lại sự tự hào cho các thể hệ con cháu sinh ra lớn lên ở đây. Và đây chính là cách tuyệt vời nhất để khiến cộng đồng Việt nam tại châu Âu ngày càng lớn mạnh, đoàn kết để làm lên những điều ý nghĩa đóng góp cho quê hương đất mẹ Việt nam.

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 3 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 4 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 5 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 6 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 7 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 8 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 9 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 10 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 11 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 12 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 13 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 14 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 15 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 16 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 17 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 18 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 19 ==>

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền VN lần 2 tại CHLB Đức - 20 ==>

Lớp học thanh nhạc ngắn hạn tại Thành phố Erfurt

 

TING HÁT T TRÁI TIM

 Mới ngày nào còn là những cô bé, cậu bé tung tăng trong thế giới tuổi thơ thần tiên, bi bô cất tiếng hát sau xe đạp của mẹ hay trên lưng nhong nhong ngựa phi của bố... Ta lớn dần lên, trở thành những thanh thiếu nữ ấp ủ một nụ hồng trong tim. Một mai gặp ánh mắt ai thiêu đốt ta biến thành ngọn lửa, ta cất tiếng hát bồi hồi nuối tiếc tuổi thơ... Rồi thời gian trôi qua mau, ta trưởng thành và bay xa khắp bốn phương trời. Tiếng hát trong lồng ngực như đằm sâu một nỗi nhớ thương da diết tuổi thơ xa rồi và bố mẹ đang già yếu đi ở quê nhà...Bỗng một ngày ta thấy tuổi mình càng nhiều thêm, cạn khô dòng nước mắt, còn cuộc đời buồn tênh... là khi ta chỉ còn được hời gọi bóng ai trở về trong giấc ngủ vùi nơi xa xứ... Tất cả chúng ta đều có những khoảnh khắc cảm thấy mình bỏ lỡ một cái gì đấy quí giá vô cùng mà không biết lấy lại nó bằng cách nào, chỉ biết trái tim  thiếu đói, hoài tìm. Và vũ trụ ban tặng cho con người LỜI CA để đưa ta đến gần hơn được với những cảm xúc bị đánh rơi ấy. Cho ta sức mạnh đối diện với trực giác là biên giới không cùng giúp ta phát triển được những kỹ năng sống tuyệt vời nhất bằng sâu thẳm trái tim...

 

Giống như cung bậc tình cảm của những bài ca, các anh chị em đến với lớp thanh nhạc tại thành phố Leipzig do NSND Thanh Hoa trực tiếp giảng dạy, mỗi người một cuộc sống khác nhau. Anh doanh nhân...chợ trời, chị miệt mài tiệm Nail, cô gái trẻ đang có em bé sắp chào đời, và người phụ nữ lặn lội đường xa gửi con nhỏ ở nhà... Tất cả đều phải tôn trọng cuộc sống dưới mọi hình thức, dù không muốn tha hương, chịu bao vất vả sớm khuya  rét buốt, dù phải chia  ly sinh tử với bố mẹ già, hay chịu cảnh ôm sầu riêng bóng... Nhưng đến đây đều chung một khát vọng mang đốm lửa từ trái tim mình qua kỹ năng xử lý âm nhạc, làm cháy bùng lên những ngọn lửa thắp sáng cảm xúc thật sự cho chính mình và mọi người xung quanh.

  

Có ai thấu tình cô lữ đêm đông không nhà  bằng chính chúng ta, những người con Việt  phải xa lìa vành nôi thân thương của gia đình, bạn bè, làng xóm. Ra đi từ lúc tuổi còn xanh, ngỡ ngàng trông chiều chưa đi mà màn đêm đã rơi xuống, cùng tiếng chuông nhà thờ lững lờ như cánh chim lạc loài nơi xứ người. Ngày lại ngày vẫn phải lê bước chân phong trần tha hương, lao động quên mình mà cô lẻ trong tâm hồn... Và thời gian như ngừng trong tê tái, ta van gió mưa kia đừng than để ta tưởng chỉ là ác mộng thôi khi biết người thân vừa ra đi như một giấc ngủ quên, mà ta không một lần được nhìn mặt, không thốt ra được một lời vào phút cuối của trái tim... Giấc mơ gia đình yêu thương đã không còn trọn vẹn,  người tình vừa bỏ đi mang hết vốn liếng lòng ta, còn biết đi về đâu giữa trời đông đêm trường... Trong trái tim con chim đau nằm yên, ngủ  dài lâu mang dấu vết thương sâu... Một thời ta  phải để ngọn lửa cảm xúc trong tim lụi tàn  sợ sầu lên khơi, hồn quê lai láng làm ta yếu mềm, gục ngã trên con đường đầy lí trí của mưu sinh... Nhưng nay mái đầu đã điểm bạc. Nỗi nhớ nhung đường về xa xa khiến chúng ta thèm được  sẻ chia bằng tiếng hát từ trái tim mình tới những tâm hồn xa trông cố hương buồn lòng chinh phu giống ta. Chúng ta mượn lời ca như gửi gắm tình yêu từ trái tim đến với cộng đồng, bạn bè, gia đình, con cái, người thương... Chúng ta cất tiếng hát  như 1 cách kết nối với tất cả giá trị tinh thần của dân tộc và của chính tâm linh trong trái tim. Chúng ta xin một vé về với tuổi thơ, thả mình bay trong hồn tre Việt, cảm thấy mình bé lại để sà vào vòng tay ủ ấm tình thương của cha mẹ  để  được yêu đời trong trẻo, hồn nhiên lần nữa. Hành trình dài nhất của con người là đi tìm chính bản thân mình. Và những cảm xúc cất lên từ trái tim  mang lại sự bình an nội tâm cho chúng ta vững bước tiến về phía trước nơi vẫn có chứa chan ánh sáng mặt trời, đưa chúng ta về với nguồn cội của giống nòi trong  tình thương yêu cộng đồng của những người con Việt nơi đất khách quê người... Để dù đã “...ngày nhuộm sắc hoàng hôn nơi xứ lạ, đêm lá vàng không rơi nghẹn lối quê xa“

 

“Hãy nhóm lên ngọn lửa trong chính trái tim của ta, và hãy nhóm lên ngọn lửa trong mỗi trái tim bạn bè. Tiếng hát từ trái tim là  những gì ta muốn nói  và biểu hiện. Mọi người đang lắng nghe, cảm thụ và lửa trong tôi với ngọn lửa trong anh cùng rực cháy cho bước chân rộn ràng... Tất cả đều hòa quyện thành một ngọn lửa lớn đầy sức sống mãnh liệt của tâm linh, của tình yêu và tha thứ: cho người, cho đời và cho chính mình để dám thực hiện tất cả những gì bạn thực sự muốn làm, muốn được và muốn mang lại cho đời. Tiếng hát từ trái tim như ước mơ được làm một ngôi sao lấp lánh trên bầu trời lúc tuổi trăng tròn, mà từ bấy lâu cuộc sống mưu sinh kia đã cuốn trôi. Nay lại khơi nguồn những khát khao về tinh thần và sáng tạo trong cá nhân mỗi người để thực sự cháy hết mình trong một đam mê làm “Sao muộn“ mà không ngại ngần vì có sự đồng cảm của  bạn bè yêu quí xa, gần... Để ta nghe lắng đọng nhịp tim yêu, còn mãi, nuôi trong ta mùa xuân...“ Mặc dù cuộc sống không ngừng trôi. Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại được đời người, và tình yêu chưa chắc giữ lại được người mình yêu...Tất cả chỉ để... gió cuốn đi...  

                                                                                  Bùi Minh Ngọc

Giao lưu Văn Hóa Nghệ Thuật các vùng miền Việt Nam tại CHLB Đức 11-8-2013

 

Đêm hội giao lưu văn hóa nghệ thuật

các vùng miền Việt Nam tại

cộng hòa liên bang Đức

 

Thật  tuyệt vời nếu như ở giữa trời Âu ta có được 1 chương trình “Tiếng hát Việt“ . Được thể hiện tài năng,  được giao lưu  văn hóa, nghệ thuật các vùng miền Việt Nam.  Ta sẽ như được bập bùng bên  đống lửa hồng, ngất ngây rượu cần  trong  điệu múa xòe, múa sạp của hội đoàn Cao Bắc Lạng. Trở về với tuổi đôi mươi, yêu thương với tâm hồn trong trẻo, thiết tha mà đầy ý nhị như “người ơi! người ở đừng về“ của các  liền anh, liền chị quan họ. Ngửi thấy cả mùi hoa sữa nồng nàn trong tình yêu phố cổ  của người Hà nội. Thấp thoáng hình bóng  những cô gái dệt lụa của hội đoàn Hà Tây...  và tiếng trống chèo rộn rã ngoài đình đậm sắc dân ca 3 miền trong “ lý con sáo, lý ngựa ô“...

 

Đêm hội : HÁT VỀ TỔ QUỐC TÔI, HÁT VỀ MẸ HƯNG YÊN tổ chức vào ngày 11 tháng 8 tại Thüringenhalle Erfurt sẽ là nơi hội tụ  tất cả các điều kiện tốt nhất cho mơ ước này. Với diện tích  hơn 1200 m2, và sức chứa 2000 người.  Với trang thiết bị và hệ thống âm thanh, ánh sáng chuyên nghiệp. Đội văn nghệ  của các vùng miền Việt nam tại CHLB Đức sẽ thực sự có 1 sân chơi lý tưởng. Xin theo đường link dưới đây để tưởng tượng được rõ hơn về đêm hội :

http://www.presseklub.net/__we_thumbs__/169_2_foto_0003.jpg

 

Erfurt là 1 thành phố xinh đẹp, có nhà thờ Dom cổ kính  như 1 vị lãnh chúa trang trọng nghiêng mình đón khách, và nhiều, rất nhiều công viên rất nên thơ, lãng mạn. Chúng tôi chọn ngày chủ nhật 11 tháng 8 với mong muốn thuận tiện cho nhiều người đến vui chung, và mang lại 1 điểm du lịch thư giãn cho cả gia đình của bạn.  Nếu bạn đến sớm vào ngày 10 tháng 8, bạn sẽ được tận hưởng 1 đêm lung linh tuyệt vời của LICHTERFEST, thông tin chi tiết như  đường link này:

http://www.erfurt-tourismus.de/home/veranstaltungen/hoehepunkte-2013/lichterfest/

 

Đến với đêm hội, bạn sẽ được thưởng thức  hương vị thân quen của những món ăn dân tộc. Gặp gỡ nhiều người có cùng ký ức tuổi thơ. Được nghe những âm thanh thân thương  từ tiếng mẹ Việt Nam và cất tiếng hát  ngợi ca quê mình...

 

Hãy lắng nghe “Chứ đi mô rồi cũng nhớ về Hà tĩnh...“, rồi đắm mình trong đêm hội hoa đăng của phố cổ Hội an. Tưởng như được mặc áo the trong dân ca“ mời trầu“ của  Hà Nam. Rồi lại về thăm thành phố cảng hoa phượng đỏ hay „Nam thiên đệ nhị động“  của Ninh Bình...

Quê hương ai cũng có 1 dòng sông. “Sông Hàn tình yêu của tôi“ với con còng gió của người Đà Nẵng hay “ đêm nằm nghe trong gió tiếng sông Hồng  thở than“ của người Hà nội... đều cùng là 1 tình yêu đất nước, giống nòi đòi hòa mình chảy ra biển lớn. Và bạn sẽ thấy mình lớn mạnh khi được ôm trọn 1 vòng Việt nam trong trái tim hồng.

Lưu ý:

Xin quí vị và các hội  đoàn đăng ký tên các tiết mục tham gia với Ban tổ
chức trước ngày 25 tháng 7.

Thông tin chi tiết xin truy cập https://www.hungyen.de



Hội Người Hưng Yên tại CHLB Đức

 

Hội người Hưng Yên CHLB Đức

 

Trân trọng kính mời:

 

LỜI MỜI GỌI TỪ TRÁI TIM !

 

Ai ơi ! về với dòng sông

 

Đầm sen bát ngát, nhãn lồng Hưng Yên

 

Về trong tay ấm mẹ hiền

 

Tắm tình làng xóm, vui duyên quê mình...

 


Mùa hè ai cũng thích về quê để được nhảy tung tăng trên những con đường đất mấp mô quanh làng, hò hét hết cỡ gọi bạn, toác miệng cười nghe bố mẹ chúng chửi yêu, rủ nhau chạy chân trần cho diều ăn nó gió dọc triền đê nắng cháy, rồi sung sướng vẫy vùng dưới ao hồ mát lạnh bắt ốc, mò cua... Thấm mệt, cả lũ nằm lăn ra rơm rạ, hít mùi thơm của lúa non ,tranh nhau quả ổi, trái bàng, chí chóe mày tao sướng miệng, đếm thời gian trôi bằng từng làn gió nhẹ từ bụi tre kẽo kẹt như tiếng võng mẹ đưa buổi trưa hè...
Tôi và bạn, xa quê hương đã bao năm , nhưng trong tim mỗi chúng ta ký ức tuổi thơ ngày ấy không bao giờ xa. Trở thành nỗi nhớ đong đầy, khiến ngày lại ngày thẫn thờ tìm hương vị quê hương trên những nẻo đường, góc phố trời Âu.
Những ngày lao động vất vả của 1 năm đã qua. Các bạn ơi! xin hãy để tâm hồn mình được thảnh thơi, hồn nhiên như trẻ nhỏ, được chia vui sẻ buồn trong vòng tay bè bạn, được đắm mình trong ngày hội đồng hương Hưng Yên lần thứ 2 vào đầu tháng 8 này. Không cần biết bạn là ai hay ở đâu, miền Nam hay miền Bắc, chỉ cần bạn có một tấm lòng yêu thương người Việt và hướng về đất Mẹ là đủ. Sự có mặt của quí vị đã là đóng góp "tình thân" cho ngày hội chúng ta. Hãy gặp gỡ bạn bè và những người cùng quê hương để được là chính mình cho vơi bớt những tủi buồn trong tâm hồn người Việt. Hãy tìm về với tuổi trẻ, tuổi thơ trong đêm hội:
" HÁT VỀ TỔ QUỐC TÔI, HÁT VỀ MẸ HƯNG YÊN "

 

Thay cho lời mời họp mặt. Ngoài những người con và dâu rể Hưng Yên, chúng tôi trân trọng được đón tiếp tất cả những ai có tấm lòng hướng về quê mẹ Việt nam nói chung, mẹ Hưng Yên nói riêng. Hãy chung tay đóng góp ngôi nhà của tình quê hương, của những tấm lòng và tình người xa sứ. Một điều đặc biệt của đêm hội lần này có sự giao lưu văn hóa, nghệ thuật của cộng đồng người Việt tại Châu Âu như CH Balan, CH Séc, LB Nga, vương quốc Bỉ ...và nhiều hội đoàn cùng các ca sĩ sẽ đem đến đêm hội những tiết mục nghệ thuật đặc sắc nhất của các vùng miền Việt nam trên nước Đức. Bạn muốn cười, cất tiếng hát hay chia sẻ niềm vui, hãy liên hệ với chúng tôi:

 

+ Tại Erfurt :

-Anh Nguyễn Đức Hùng, Tel.: 004915211426066
-Chị Nguyễn Thị Huyền,Tel.: 004915771541958

-Anh chị Phú Thoa, Tel.: 004915738555999

-Anh Nguyễn Văn Tuấn, Tel.: 00491747690776

+ Tại Frankfurt :

-Anh Trần Văn Hân.Tel.: 00491758620977

+ Tại Halle :

- Chị Hoàng Hằng Nga,Tel.: 004915258785717

+ Tại Plauen :

- Anh Phạm Hồng Huân, Tel.004915206938326

 

+ Tại Oberhausen :

- Anh Phan Minh Tuấn,Tel.: 004915224936308

 

Mọi thông tin chi tiết xin truy cập http://www.hungyen.de

 

Thay mặt BCH Hội người Hưng Yên tại CHLB Đức

 

Hội trưởng

 

Phan Minh Tuấn

 

 

 Lời mời gọi từ trái tim

 

“Home, sweet Home”. Bạn và tôi đã từng cười như trẻ thơ khi xem chú chuột Jerry thoát khỏi chốn thị thành trở về quê, sung sướng đóng cánh cửa nhà có thông điệp: “ quê nhà yêu dấu !” này. Nhưng chỉ những ai thực sự phải sống xa, rất xa nhà mới thấu hiểu hết ý nghĩa thân thương cuả nó. Bởi vì nơi ấy có dòng sữa mẹ, có cánh diều hoà cùng lời ru những buổi trưa hè, có tình làng nghĩa xóm tối lửa tắt đèn và những trò tinh nghịch,dại khờ của 1 thời nông nổi. Ta đã lớn lên từ vành nôi quê mẹ, ấp ủ bao ước mơ trong sáng đầu đời và những khát khao cháy bỏng về tương lai. Trước đây khi ở nhà cùng với bố mẹ và các anh chị, tôi cũng không hiểu thế nào là quê hương và văn hóa dân tộc vì mọi điều giản dị xung quanh cứ ngấm vào tôi như hạt gạo, miếng khoai tạo nên những giọt máu đào trong cơ thể. Chỉ đến khi phải tách rời khỏi mảnh đất ấu thơ ấy, tôi mới cảm nhận được hết nỗi đau cuả sự chia lìa. Và thời gian càng trôi nỗi nhớ ấy dường như dầy lên, len lỏi bóng hình người thân trong những giấc mơ, khiến ngày lại ngày thẫn thờ tìm hương vị quê hương trên những nẻo đường góc phố trời Âu...

Bạn và tôi, chúng ta đã xa nhà gần như cả tuổi trẻ và giờ đây vẫn lưu lạc tha hương. Tôi nghe bạn cũ tâm sự nỗi khắc khoải muốn mang con về Việt nam học tập bởi dù đã có cơ ngơi thành đạt vẫn không thể xoá bỏ ý nghĩ rằng gia đình nhỏ cuả bạn tôi vẫn đang ăn nhờ ở đậu trên đất khách quê người. Không ít tiến sỹ, giảng viên đại học ở Berlin cũng cùng chung nỗi niềm không được cống hiến cho cộng đồng mình qua lời than" Hữu danh,vô thực". Những người đàn bà đa đoan giống như chị Lê Vân đã viết trong "... Yêu và sống" của chị lại càng cô đơn hơn. Duyên phận đã gắn bó các chị với mối tình ngoại quốc cùng sự ra đời cuả những đưá con lai, để rồi có yêu thương biết mấy gia đình nhỏ của mình, cũng vẫn có nhiều lúc buồn tận đáy lòng vì không chia sẻ được hết tình yêu phố cổ cùng văn hoá thanh lịch Tràng An với chồng, con...

"Ai cũng một thời trẻ trai, cũng từng nghĩ về đời mình..." Lời hát đầy tự sự này đã âm ỉ trong mỗi chúng ta, những người con xa sứ có những khoảng trống trong tâm hồn luôn không dễ lấp đầy. Vì dù là người Hưng Yên hay Thái bình, Nam định, giàu có hay chưa thành đạt, có học vị hay lao động chân tay đều không thể nguôi ngoai mỗi khi nhớ về quê hương mình, nhớ về đất mẹ Việt nam. Yêu biết bao quả sấu, cây bàng, cùng hương nhãn ngọt ngào, ý nhị như lời ca quan họ " Người ở đừng về". Thương đến nao lòng dáng mẹ lưng còng và ánh mắt dõi theo đã trĩu nếp thời gian của cha. Và quanh đó vẫn có nhiều người còn nhọc nhằn vì cảnh ngộ hay phận mỏng, duyên thưa... Thật tuyệt vời biết bao nếu như cuộc sống trên khắp thế giới cuả người Việt chúng ta có cộng đồng lớn mạnh để lúc nào ta cũng thấy như đang ở nhà và được sẻ chia...Trái đất này có Tổ quốc chúng ta, có mẹ Việt nam, có mẹ Hưng Yên... và biết bao bà mẹ luôn yêu thương dang rộng vòng tay đón đàn con trở về. Vì vậy dù ở đâu trên khắp thế gian này chúng ta đều yêu mẹ Việt nam như nhau, quan trọng ngang nhau như những viên gạch để xây nên ngôi nhà được mang tên "Đồng hương " trên đất bạn.

" Tuổi thơ đã đi qua không trở lại, cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi...". Rồi chúng ta cũng sẽ như cánh hoa kia, thả mình về với cát bụi. Tôi rưng rưng nghe nhiều câu chuyện buồn về các anh chị người Việt cuả tôi, lao tâm khổ tứ kiếm tiền, chạy vạy lo giấy tờ định cư, để rồi chết một mình trên giường bệnh sứ người mà ko dám xin về quê hương để nhìn đưá con chưa bao giờ gặp mặt... hay không ít các anh chị sống xa quê đã chịu nhiều đổ vỡ tình cảm, đánh mất niềm tin yêu cuộc sống đến mức không dám thả mình về với tuổi thơ... Giờ đây khi đã bạc mái đầu, ta càng cần sống làm sao cho đúng ý nghĩa " cháy hết mình" Hãy yêu chính mình cho bản thân ta được vui sống , cho tình bạn, tình yêu được nảy mầm, cho nguời thân ở nhà được cảm thấy gần gũi và thế hệ con cháu có cội nguồn tinh thần, và điểm tựa để noi theo .Một tấm lòng sẽ theo gió bay đi gặp những tấm lòng khác, nối thành một vòng tay lớn thắm đượm nghĩa non sông. Và như vậy niềm vui sống trong cộng đồng như được đong đầy để những tháng ngày xa quê không còn tủi buồn, đơn lẻ. “ ...Bước chân tôi qua những nẻo đường, vẫn mong 1 ngày trở về quê hương...” không còn chỉ là ước ao. Để đến giây phút cuối cùng ta thanh thản mỉm cười ra đi ít tiếc nuối, xót xa...

Thay cho lời mời họp mặt giao lưu văn hóa, nghệ thuật cộng đồng người Việt tại châu Âu tổ chức vào đầu tháng 8 năm 2013. Ngoài những người con và dâu rể quê mẹ Hưng Yên. Chúng tôi trân trọng được đón tiếp tất cả những ai có tấm lòng hướng về quê mẹ Việt nam nói chung, mẹ Hưng Yên nói riêng . Một tiếng cười cuả anh chị sẽ phản chiếu thành nét lung linh trong ánh mắt bạn bè. Lời ca rộn ràng cuả cha mẹ hát " Trống cơm" sẽ tăng hứng khởi không ngờ cho con trẻ nhảy Jive để khát vọng yêu dấu nước Việt được thăng hoa. Những ngày lao động vất vả cuả một năm đã qua, hãy để tâm hồn mình hồn nhiên như trẻ nhỏ, chia vui sẻ buồn với bạn bè trong ngày hội đồng hương Hưng Yên lần thứ 2 này. Không phân biệt nơi chốn định cư hay mọi miền Nam Bắc, không phân biệt tôn giáo, tín ngưỡng hay chức vụ, sang, hèn... Chỉ cần có một tấm lòng yêu thương người Việt và hướng về đất mẹ là đủ. Sự có mặt cuả mọi người đã là đóng góp "tình thân"cho ngày hội chúng ta. Và đây chính là mục đích ý nghĩa cũng như điều lệ cuả hội đồng hương Hưng Yên tại CHLB Đức.

" Hỡi là thế, đời sống không là bao. Hỡi là bao, đời không lâu được thế. Hỡi được bao năm hãy sống mà yêu nhau..." Nào chúng ta hãy hoà mình vaò điệu nhảy vui nhộn " 60 năm cuộc đời " để cùng quên đi hiềm khích, những vết thương lòng, những lo toan dằn vặt... Hãy gặp gỡ bạn bè và những người cùng quê hương để được là chính mình cho vơi bớt những khoảng trống trong tâm hồn người Việt. Hãy tìm về với tuổi trẻ, tuổi thơ trong đêm hội " HÁT VỀ TỔ QUỐC TÔI, HÁT VỀ MẸ HƯNG YÊN " . Như vậy bạn và tôi vừa nối một vòng tay lớn vừa đã là yêu thương chia sẻ tình người, tình đồng hương, lòng hiếu thảo mà ta đang không thể ở gần để báo đáp mẹ cha, đất nước... " Khi ta tự cười được với quá khứ, ta sẽ yên vui được với hiện tại và đầy năng lượng sục sôi để hướng tới tương lai...Mỗi 1 người con nước Việt đều tràn trề sinh lực như thế, chắc Mẹ ở nhà sẽ yên lòng dù các con mình đang rải rác 
khắp 5 Châu 4 bể... " “Nào ta hát khúc hát Lạc hồng... Tự hào 2 tiếng Việt nam...”

 

 

Nhng cuc chia tay trong đi

 

Hồ Tây Tím

 

 

 

Ai sinh ra trên đời cũng phải có những cuộc chia tay. Tùy theo cung bậc tình cảm mà cuộc chia ly ấy mang lại 1 nỗi buồn êmđềm hay cả sa mạc trong tâm hồn. Cuộc chia tay đầu tiên đầy hạnh phúc là khi ta cất tiếng khóc chào đời, phải rời xa lòng mẹ nhưng lọt vào vòng tay yêu thương của bao người thân đón đợi. Từng giọt sữa mẹ nuôi ta lẫy, ta ngồi rồi lẫm chẫm những bước đi đầu tiên, biết vòi vĩnh gia đình cho đi chơi để kết bạn với thằng cu, cái hĩm nhà hàng xóm. Tuổi thơ dường như bất tận với những trò chơi cho đến lúc mẹ gọi về ăn cơm, đi ngủ khiến ta cười khoái chí ngay cả trong mơ... Tạm biệt đồ chơi, ta cắp sách đến trường. Những câu chuyện cổ tích vẫn theo ta suốt năm tháng học trò, đểcác cậu bé lớn lộc ngộc vẫn vô tư cởi trần trèo leo, chiến đấu, tưởng tượng mình là chàng Thạch Sanh thời hiện đại. Các cô bé len lén nhìn dáng hình mình thay đổi trước gương, thì thầm vào tai nhau những giấc mơ thiếu nữ, nhưng quần vẫn sắn đến đầu gối để chơi nhẩy dây hay lội xuống hồ mò cua, bắt ốc lên ăn ...Cho đến khi phải viết lưu bút, rời xa mái trường học trò cùng bạn bè yêu dấu, ta mới thấy mình bồi hồi nuối tiếc tuổi thơ.

 

Bâng khuâng đứng trước những ngả đường tương lai, ai cũng háo hức khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia nhưng hành trang mang theo mình vẫn muốn là những câu chuyện cổ tích có hậu thời thơ ấu. Ở đâu đó có chàng trai trẻ chia tay người thương đi bộ đội. Nỗi nhớ thủy chung dâng đầy lời ca dù chưa 1 lần được giữ lâu tay ai đó trong trắng, ngọc ngà. Chốn thị thành có cô gái bé nhỏ trước cổng trường đại học, bẽn lẽn dệt mộng làm cô giáo giỏi và người vợ hiền cho 1 người yêu còn chưa biết mặt trong tương lai... Như những dòng sông không ngừng chảy, ta kết bạn, yêu thương rồi lại đến lúc phải giã từ hay ly biệt...Tôi những tưởng tan vỡ mối tình đầu là nỗi đớn đau lớn nhất của đời người, vì đó là cuộc chia tay với tâm hồn trong trắng, niềm tin tình yêu vĩnh cửu và giấc mơ cổ tích thắm đượm tình người làm dâu hiền, rể thảo của những chàng hoàng tử, công chúa với tương lai. Như người bơi giữa đại dương không biết đâu là bến bờ, tôi đi dự hội nghị khách hàng ở Paris rồi nghe bạn bèở lại tìm hạnh phúc mới . Những ngày cuối cùng hết hạn visa, tôi mới hiểu thấu đáo cuộc chia tay này day dứt gấp trăm nghìn lần ly biệt tìnhđầu. Đó là cuộc đoạn tuyệt với tất cả những gì là chính mình. Giấc mơ đêm đêm của tôi là 1 quãng đường dài hun hút và mờ mịt, có 1 đường biên nhạt nhòa cách biệt tôi với quê hương. Những gương mặt người thân và góc phố, ngôi nhà nơi tôi sinh sao quá xa vời. Thấp thoáng mấy quang gánh cốm, hồng tôi yêu và tiếng mẹ thân thương kêu gọi mà không thểnào với tới dù tôi chỉ ở cách đó mấy căn nhà. Văng vẳng bên tai lời tự nhủ:“cố chạy về mẹ nhanh lên để kịp quay về trước giờ cấm“, nhưng chân tôi không nhấc lên được... Cứ vùng vẫy chống trả thế lực vô hình trói lấy tôi như thế, tôi đau đớn mệt nhoài dần cho đến lúc tỉnh dậy mà lòng nặng trĩu, cô đơn...

 

...Trái tim Việt của tôi lang thang tìm người chia sẻ ...Và tôi gặp anh. người có tuổi thơ vẫn lấp ló đâu đó trong lời nói, nụ cười nhưng ánh nhìn thì trống vắng, xa xăm. Tôi hay khóc đòi tuổi thơ trở về còn anh hay chặn tôi lại, nhắc tôi nhớ tới thực tại với 1 vẻ từng trải nhưng đôi mắt đau đáu 1 nỗi buồn. Anh luôn chuẩn bị tinh thần mỗi lần tạm biệt tôi là 1 cuộc chia tay không hẹn ngày gặp lại. Tôi giận hờn anh rồi lại muốn sưởi ấm anh, muốn khơi lên ngọn lửa yêu đời trong trái tim dường như đã chết lặng của anh. Tôi chín dần lên theo những cuộc chia tay trong đời anh và nhiều người con xa sứ quanh tôi.

 

Tiễn anh ra sân bay đi sang đây hợp tác lao động, không chỉ có bố yếu, mẹ già mà cả người vợ đang mang thai đứa con đầu lòng. Anh phải đi để giúp giađình thoát khỏi nghèo đói, khó khăn... Rồi cũng như bao người cùng trang lứa, phải chịu nhiều buồn tủi, nhọc nhằn nơi đất khách quê người mà vẫn không giữ được mái ấm gia đình cho các con. Sa vào cờ bạc để quên đi nỗi cô đơn, anh đã trắng tay phải làm lại từ đầu, vì thế những cuộc chia xa với người thân và quê hương cứ kéo dài ra mãi. Mỗi lần chia tay nhưvậy đều phải dấu nỗi buồn vào trong lời chào tạm biệt thật to. Để rồi sang đây nước mắt vỡ òa hòa cùng tuyết trắng. Bán lưng cho trời, bán mặt cho đất. Anh lầm lũi làm như gom góp tình yêu của mình, đếm từng ngày đơn lẻ để lại được trở về thăm quê. Cứ như vậy khi về thì lủi thủi 1 mình, khi đi lại bịn rịn nhớ thương. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, khi cuộc sống khấm khá để về thăm nhà được thường xuyên hơn thì cũng là lúc bố anh qua đời và các con gái anh đã lớn muốn rời khỏi vòng tay vẫn khao khát tình phụ tử của anh... khiến tuổi thơ của anh cứ ngày càng lùi xa mãi, không có nơi chốn trở về.

 

Nhìn anh khóc trong cơn say nhớ lại nỗi đau lúc bố mất, tôi ôm anh vào lòng mà chết lặng đi trong 1 nỗi sợ hãi không thể không xảy đến với mình. Anh vẫn kịp nhận ra để hỏi tôi trước khi chìm vào giấc ngủ:“ sao em buồn thế?“. Tôi thức trắngđêm để tìm lời đáp cho anh. Không buồn thế nào được đây khi trong tôi không thay được dòng máu Việt và cũng như anh, tôi yêu cha mẹ, anh em, quê hương, bạn bè, làng xóm đến suốt cuộc đời mà lại không thể mang theo những điều thân thương ấy ở bên mình. Để rồi tình yêu thì vón cục, đông cứng lại trong lòng như1 tảng băng, mong mỏi ánh nắng mặt trời quê hương rọi sáng. Mà không bao giờ được tan chảy tràn trề rạng rỡ, lại có nguy cơ chìm vào bóng đêm vĩnh viễn nhưcuộc chia tay mãi mãi về thế giới bên kia của người thân hay của chính mình...Vì thế có anh tuổi còn trẻ mà đã hói trắng đầu. hỏi ra mới biết anh bị bọn khủng bố đánh trọng thương, cướp hết tiền bạc nên không thăm nhà đã hàng chục năm trời ,và đúng vào lúc giấy tờ của anh không được phép về thì bố mẹ anh lần lượt qua đời trong cùng 1 năm. Cũng vì thế mà người tôi thương bình thản nói :“ không có lý tưởng và tình yêu“ làm tôi lạnh toát con tim. Những người Việt của tôi nơi đất khách quê người đều phải bấtđắc dĩ chia tay với tuổi thơ của chính mình để sống được với 1 nền văn hóa khác hẳn . Và“ đau khổ làm tôi đã dạn dầy, như dòng sông giá buốt tê tay...“Anh và nhiều người Việt ở đây chọn cách để tâm hồn mình chết như giữthời gian ngừng lại và tránh tổn thương thêm.

 

Tôi sợ thành 1 người như anh, người đàn ông ngồi đếm những cuộc chia tay nhiều đến mức thấy cuộc đời vô vị và không tin ai kể cả chính mình. Trong lúc tôi muốn chạy trốn khỏi tình yêu với anh, nhào về vòng tay luôn thứ tha của mẹ. Anh và tôi chợt nhận ra không muốn có thêm 1 cuộc chia tay với chính mình, đều khát khao cháy bỏng lại được nối tiếp giấc mơ cổ tích yêu thật lòng và mang lại niềm tin cho nhau về 1 sự hồi sinh, để rồi dù có chuyện gì xảy ra, ở nơi nào trên trái đất này chúng tôi vẫn được mang theo mình thế giới trong sáng, yêu đời của tuổi thơ...

 

...Rồi cũng đến ngày phải chia tay bố mẹ để quay trở lại Đức, nhưng lần này ngồi cạnh tôi là người đàn ông tôi yêu và gia đình đông đủ các anh chị, cả 2 cháu đi du học ở xa. Khuôn mặt anh thật gần như không còn 1 khoảng cách nào, như 2 dòng máu chúng tôi đã hòa cùng làm 1 ... Căn nhà nhỏ ven hồ Tây sao bỗng rộng rãi nhiều gian chắp nối như ngôi nhà cổ của ông bà tôi ở phố Nam bộ, nhưng lại có cả sân vườn như hình ảnh nhà bố mẹ người tôi yêu . Anh trai tôi và các cháu đang chuẩn bị vali để sang Đức sống cùng tôi. Vẻ mặt và từng lời nói người tôi yêu thật ấm áp, chân thành tự đáy lòng. Tôi nũng nịu sà vào lòng mẹ nói:" cho con tầng 3 nhà mình nhé. Lần sau về hẳn, bọn con sẽ xây sửa lại để được làm dâu hiền, rể thảo ...“Bố chửi yêu và Mẹ cười giòn tan đồng ý... Sao thế nhỉ, tất cả mơ ước của tôi đã thành hiện thực. Tôi không còn cô đơn ở phương trời xa nữa khi có anh trai tôi và mấy người cháu yêu qúi sống cùng. Người tôi yêu đã thành 1 hoàng tử biết thương tôi hết lòng như giấc mơ thời thiếu nữ...Vậy mà sao tôi vẫn thấy đớn đau thế. Cái cảm giác dứt ruột nhưcon chim phải lìa đàn đi vào nơi vô định vẫn nghẹn ngào trong lòng, càng kìềm chế càng làm trương phồng lên trong mọi bộ phận cơ thể. Đau... đau như người có 1 khối ung nhọt toàn thân, lan dần lên đến tận đỉnh đầu, chỉ trực trào ra vỡ oà cho nhẹ nhõm... Tôi tỉnh dậy, sung sướng nhận ra mình đã mơ. Nhưng là 1 giấc mơrất thật như nỗi đau chia cắt canh cánh trong lòng mỗi người con xa sứ. Và có lẽ là 1 giấc mơ nhẹ nhàng nhất so với anh và cộng đồng người Việt của tôi rải rác khắp đất nước Đức này. Những người có hoàn cảnh sống phải có những cuộc chia tay khắc nghiệt gấp tôi nhiều lần.

 

Tôi mong sao đọc bài viết này, người Việt của tôi hãy thôi đếm những cuộc chia tay trong đời mình để tận hưởng ân tình từ khúc sông còn dài phía trước. “Ở đâu có Hạnh phúc ở đó là nhà“. Hãy tin vào tình yêu, tình người để được làm công chúa khéo, hoàng tử giỏi thuở học trò. Thiên đường hay địa ngục là ở lòng ta. Lắng nghe“... Chúa đóng cánh cửa này thì lại mở cánh cửa khác cho con...“ vẳng ra từnhà thờ nước bạn, ta sẽ thấy bình yên tâm hồn và tuổi thơ lại trở về như hoa nắng trong tim.

 

Pim...Pim...Ai kẹo đổi tóc rối đây...

 

Angebot, angebot đây. 50cent 1 chú tò he Hạnh phúc

 

Kèm 1 điều ước “mãi không chia lìa, và đền đáp được công sinh thành dưỡng dục của mẹ cha“...

 

Ngày về với mẹ Hưng Yên

 

Tung cánh chim tìm về tổ ấm, nơi sống bao ngày giờ đằm thắm, nhớ phút chia ly ngại ngùng bước chân đi luyên tiếc bao nhiêu ngày xanh...

Câu hát này cứ ngân vang trong lòng chúng tôi, những người con xa sứ, càng đi xa lâu nỗi nhớ và khao khát gặp lại người thân càng trở nên mãnh liệt. Nhất là mỗi khi Xuân về Tết đến, lại nao lòng ước gì có đôi cánh để bay về đón giao thừa, ăn bữa cơm Tất niên và đi chúc mừng năm mới họ hàng... Nhưng cuộc sống và công việc ở đây không cho phép. Nên đi đến đâu gặp được đồng hương là như thấy gặp được người nhà...Anh Phan Minh Tuấn, 1 người con Hưng Yên đã xa quê hương hơn 24 năm. Anh rất hiểu tâm trạng của những người cùng cảnh. Cùng với sự giúp đỡ và bầu nhiệt huyết của các anh chị: Nguyễn Thị Thơm, Vũ Thị Kim Cúc, Hoàng Hằng Nga, anh Đinh Minh Hiền, Trần Văn Thắng đã thành lập 1 ban liên lạc với lòng quyết tâm cao, đã miệt mài ngày đêm, tìm mọi cách kết nối được với những người con Hưng Yên ở khắp mọi miền trên nước Đức và các đất nước lân cận. Tranh thủ mọi nơi, mọi lúc chuẩn bị cho ngày hội được trở thành 1 ngày của niềm vui không thể quên trong lòng mọi người . Điều đáng quí nhất là các anh chị trong ban liên lạc đều là những người không được may mắn có Hạnh phúc gia đình như nhiều người khác, nhưng đã trải dài tấm lòng mình ra để mong 1 ngày hội của sự đoàn viên cho mọi người. Họ đã thực sự thắp lên 1 bầu không khí háo hức như những đứa con sắp được trở về nhà. Trút cả tâm tình vào từng món ăn, bài hát, câu thơ như vòng tay Mẹ đón chờ đàn con trong ngày đoàn tụ.

Cuối cùng ngày hội đồng hương với bao nhiêu hy vọng đã đến. Như những cánh chim vượt ngàn dặm xa bay về Tổ ấm. Tất cả đổ dồn về thành phố Leipzig, trung tâm của cuộc hội ngộ lần đầu tiên này. Họ tay bắt mặt mừng, vỡ òa trong tiếng cười nói, ngẹn ngào. Mọi người hồ hởi hỏi thăm cuộc sống của nhau ở trên đất bạn, và gia đình, họ mạc ở nhà. Tuy hoàn cảnh mỗi người 1 khác và không cùng dòng tộc nhưng thấy thật gần gũi, thân thương như anh em 1 nhà, cùng 1 đất mẹ Hưng Yên. Bao nhiêu xa cách đắng cay của những ngày gian khổ dường như lùi xa khi được ngồi đây, trong cùng 1 mái nhà, giữa tình đồng hương và đồng đội. Chúng tôi tự coi nhau như những người lính xa nhà vì ai ai cũng đã từng phải hy sinh mình để sống xa quê hương mà làm việc giúp đỡ gia đình. Trong khi tình yêu quê hương, đất nước cứ dầy theo năm tháng. Bài hát Quốc ca Việt nam vang lên như tấm lòng của chúng tôi, những người con xa đất Mẹ luôn hướng về Tổ quốc. Thật xúc động khi nghe lời nói tự đáy lòng của rất nhiều người con Hưng yên và nỗi niềm yêu thương gia đình,làng xóm qua những bài thơ tự viết hay những lời hát mộc mạc của mọi người. Những bàn tay búp măng trong những tà áo dài dân tộc như lời chào của thế hệ mầm non đến ông bà, cô bác ở nhà. Bé bập bẹ hát theo mẹ như cố gắng nói lời kính yêu thương nhớ của cháu tới ông bà tuy ở xa nhưng dõi theo từng bước đi của gia đình Việt của bé ở đây. Đó cũng là lời hứa của bố mẹ cháu tới cha mẹ già ở nhà : " xin bố mẹ yên lòng, chúng con sẽ nuôi dạy các cháu trở thành con ngoan, trò giỏi nhưng biết hiếu thuận với ông bà, cha mẹ như các em nhỏ Việt nam ở nhà, chúng con sẽ giữ mãi lễ nghĩa cùng văn hóa dân tộc trong tâm hồn thơ trẻ sống ở trời Âu này..."

Chúng tôi, thế hệ thứ nhất, phải xa quê từ những ngày tuổi mới đôi mươi. Sang 1 phương trời xa lạ, tuy điều kiện vật chất tốt hơn ở nhà lúc đó còn đang rất khó khăn, nhưng ko được sống với người thân và phải làm việc với cường độ cao mà thèm khát từng miếng rau, nồi lá xông của mẹ thì chỉ những ai cùng cảnh mới hiểu được. Chúng tôi để lại nơi quê nhà cha mẹ già yếu, tình yêu đầu đời, hay 1 gia đình non trẻ và những đứa con thơ dại. Lời hát " chia tay hoàng hôn" như nỗi giằng xé trong chúng tôi với Hạnh phúc bị dang dở ở quê nhà. Xa mặt, cách lòng, thiếu thốn tình cảm gia đình, đau lòng nhìn tình yêu tan vỡ mà không thể làm gì để hàn gắn gia đình và bao bọc được những đứa con. Chúng tôi phải hy sinh tình cảm của mình, phải ở lại, chôn chặt tất cả những ước mơ hoài bão tuổi trẻ vào tận đáy lòng để đi làm cật lực bằng mọi cách để gửi về giúp đỡ gia đình. Làm thêm 1 việc ngoài hợp đồng lao động gọi là làm chui, nếu bị bắt sẽ bị phạt rất nặng, nhưng chúng tôi vẫn phải làm để có thêm tiền. Để rồi lê bước được về đến nhà, ăn quấy quá bữa ăn không hợp khẩu vị, là lăn ra ngủ vì mệt. Mong vô cùng 1 cánh thư nhà nhưng bao giờ mở hòm thư ra chúng tôi cũng phải xem các giấy tờ từ các văn phòng nhà nước Đức trước để thoát khỏi nỗi ám ảnh sợ bị phạt tiền hay đòi nợ trước đã...căng thằng, thiếu thốn tinh thần là vậy mà mất điểm tựa ở nhà. Cha mẹ lâm bệnh nặng, rồi mất đi mà không về để nhìn được lần cuối. Người thương ko còn chờ đợi mà bỏ đi để những đứa con nhỏ bơ vơ... tất cả cứ dồn nén, dày vò trong lòng khiến nhiều người phải tìm đến chén rượu, lá bài để giải sầu, để rồi ko ít người tay trắng cả về tiền bạc và tình cảm... Nhưng cha mẹ, đàn con đang trông chờ và lòng kiêu hãnh của 1 người con PHỐ HIẾN không cho phép chúng tôi dừng lại. Tờ mờ sáng giữa đường ngập đầy tuyết trắng, những đoàn xe tải chầm chậm đi đến những cánh đồng, những bóng người mặc quần áo phao dầy cộp, đeo găng tay đang bốc xếp hàng chờ bán. Hay giữa những cánh đồng hoang của đêm khuya vắng là ánh đèn lập lòe của những người đi làm thuê thêm...Chúng tôi cứ cần cù như những con ong chăm chỉ,tằn tiện chi tiêu, tích tiểu thành đại, không ngừng học hỏi để trở thành những doanh nhân hay người thợ giỏi, làm việc gấp nhiều lần người bản xứ để kiếm tiền bằng hoặc hơn họ. Chỉ có thế chúng tôi mới vừa gửi được về giúp đỡ gia đình vừa có vốn kinh doanh để thành đạt như ngày hôm nay. Đó là nói về công việc, trong tình cảm ko ít người trong chúng tôi, cụ thể các anh chị trong ban chấp hành tổ chức hội đồng hương này vẫn cô đơn dài theo năm tháng. Một số anh chị em may mắn tìm được hạnh phúc lứa đôi ngay trên mảnh đất này, xây được 1 mái nhà Việt ấm cúng giữa lòng 1 đất nước xa xôi. Nhưng rất nhiều người đã rơi vào những nghịch cảnh. Cố gắng kéo được người thương yêu sang đoàn tụ, nhiều người phải đánh đổi tình cảm để được giây tờ định cư, ko ít người đã mất tích hoặc bỏ mạng giữa đường trốn sang. Đón được rồi thì người thân ko thông cảm, chạy theo những tình cảm mới mà bỏ con cái ở quê nhà bơ vơ thiếu vắng cả cha lẫn mẹ... Những người đã dở dang Hạnh phúc ở quê nhà, thì day dứt không yên về những đứa con bé nhỏ. Họ ko dám thanh thản để xây dựng 1 Hạnh phúc mới nơi này, để giờ đây mái đầu đã điểm bạc, họ vẫn tiếp tục hy sinh hạnh phúc riêng mình, chắt chiu, tằn tiện dành cho những đứa con ở cả 2 vùng trời những điều kiện tốt nhất trong khả năng của mỗi người làm cha làm mẹ...Tôi, tác giả bài viết này rất quý mến anh, 1 người con Hưng Yên với sự cam chịu hy sinh như thế. Có lúc tôi đã thầm trách anh vì không chịu được cuộc sống vất vả và hy sinh quên mình vì con của anh. Nhưng rồi nhìn vào đôi mắt ấy trước giờ khai mạc đại hội, tôi nghẹn lời đọc suy nghĩ hộ anh như bài thơ dưới đây

Bao bài ca xáo trộn trong tôi
Có tiếng khóc của con chim gẫy cánh
Tiếng đau rên của ngôi nhà đổ sập
Tiếng con thuyền ko về được bờ quen
Tiếng mưa rơi trên ngọn cỏ yếu mềm

Nhưng đêm hội này chỉ 1 lần tôi được hát

Chỉ sống 1 cuộc đời giữa vô cùng năm tháng
Chỉ 1 lần gặp bạn bạn yêu thương


Chẳng muốn kỷ niệm về tôi là điệu hát buồn
Tôi chọn bài ca của người gieo hạt
Hôm nay là mầm mai sẽ thành cây

Khổ đau dẫu nhiều tôi chọn niềm vui


Là suối mát lòng tôi gửi bạn
1 cuộc đời 1 bài ca duy nhất
Chẳng muốn điệu hát buồn là kỷ niềm về tôi

Không phải chỉ các anh chị trong ban chấp hành, mà nhiều rất nhiều người đều mang tâm trạng bài thơ này đến với đêm hội hôm nay. Nuốt những thiệt thòi, mất mát vào trong, chúng tôi đến với nhau động viên nhau sống đẹp, giữ gìn bản sắc dân tộc giữa trời Âu, nguyện 1 lòng nuôi dạy thế hệ trẻ được sinh ra ở đây thành 1 thế hệ tri thức cao, giỏi việc trong xã hội bạn nhưng không quên cội nguồn quê hương. Dù ở đâu các cháu cũng sẽ mãi giữ gìn truyền thống dân tộc Việt nam để biết kính ông, yêu bà, biêt cống hiến cho nước nhà nguồn chất xám của 1 nền giáo dục văn minh nhất thế giới này. Đó cũng là 1 trong những tinh thần của đêm hội hôm nay. Chúng tôi đồng lòng chung sức đóng góp xây dựng quê hương. Đó là ý nghĩa cao cả nhất của những người con yêu nước về với mẹ Hưng Yên hôm nay.

Được biết Anh đang ở Việt nam đại diện cho những người con xa xứ về trao phần quà cho các học sinh nghèo học giỏi ở trường Trung Hòa 1, Yên Mỹ của Hưng Yên trong ngày khai giảng năm học mới này. Anh nói với tôi như 1 lời thầm hứa với các bạn đồng hương bên đó, sẽ tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa hơn nữa để mái nhà Đồng Hương Hưng Yên ngày càng thêm ấm áp, thấm đậm tình người và ý nghĩa gieo mầm giống tương lai.

Còn nhiều người con HUNG YEN vì hoàn cảnh hay 1 lý do riêng nào đó đã không về tụ họp trong ngày hội Đồng hương lần thứ 1 này . Chắc hẳn anh chị em đều rất tiếc như lỡ 1 lần vê quê Mẹ, về với tình người ấm áp để cảm thấy cuộc đời mình và con cháu có 1 sự nối liền với cội nguồn dân tộc, để hóa giải những cay đắng, tủi buồn dang dở năm xưa, để cảm thấy ý nghĩa hơn cuộc sống nơi xa quê. Hẹn các anh chị vào 1 ngày không xa. Chúng tôi sẽ nối liền và mở rộng ngọn lửa Đồng hương đến tận nơi chân trời góc bể để tất cả mọi người sẽ ko còn cảm thấy mình là 1 cánh chim đơn lẻ giữa trời Âu.

 

                                                                                      Hồ Tây tím

 

 

Ngày về quê mẹ Hưng Yên

 

Tôi là người Hà Nội, nhưng tôi có tình cảm gắn bó đặc biệt với 1 người . Anh được sinh ra trong 1 gia đình mà nhiều người biết đến và ngưỡng mộ ở Hưng Yên. Tôi sống ở Đức mới gần 10 năm với người chồng bản địa, nên tôi không được hoàn toàn gần gũi với cộng đồng người Việt ở đây. Nhưng tôi có chung 1 nỗi niềm của người con xa sứ...để rồi không phân biệt Kinh kỳ hay phố Hiến cùng " dòng máu nối con tim đồng loại", để rồi trong ngày hội Đồng hương Hưng Yên lần thứ 1 này cùng reo vui tiếng hát "... Mặt đất bao la, anh em ta về, gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng trời rộng ... vòng tay ta nắm nối trọn 1 vòng Việt nam...".


Từ tận đáy lòng, tôi khâm phục các anh chị, những người đã sang đây từ khi còn rất trẻ vì lý do kinh tế và học tập trong thời kỳ đất nước con rất khó khăn. Để lại nơi quê nhà cha mẹ già yếu, tình yêu đầu đời hay gia đình riêng với những đứa con còn thơ dại. Các anh chị đã phải nén tình cảm lại ở trong lòng, đấu tranh với nỗi cô đơn, vượt qua nhiều khó khăn và kiếm tiền bằng mọi cách để hoàn thành xuất sắc việc học tập hay gửi về quê hương giúp đỡ gia đình,cô bác...Và giờ đây rất nhiều người trong số các anh chị vẫn phải chịu cảnh ly tán, sống cô đơn nơi sứ người , làm nhiều việc không phù hợp với ước mơ, hay kiến thức đã được đào tạo để tiếp tục hy sinh cho những đứa con o đây hay ở Việt nam được có điều kiện tốt nhất trong khả năng của mình.


Cách đây gần 10 năm ,tôi như 1 người ngoài cuộc chứng kiến cộng đồng của tôi sống ở đây, vì tôi khác các anh chị . Tôi muốn chối bỏ văn hoá Việt của mình. Nơi mà thời điểm đó còn nhiều phong kiến, nên tình yêu đầu của tôi đã bị bố mẹ, họ hàng 2 bên phản đối kịch liệt chỉ vì tôi hơn tuổi . Tôi như con chim sợ đậu phải cành cong. Toi phải đi xa để tìm 1 tình yêu mới nhưng an toàn, đảm bảo cho tôi hơn.

Ngày tôi sang là 1 ngày gần Tết Nguyên đán Việt nam. Bao nhiêu háo hức khám phá 1 phương trời mới không thể bù lại cảm giác hẫng hụt của tôi. Tôi đang tự do đi làm văn phòng ở nhà, chiều chiều lang thang xe máy ăn ốc, ăn kem và ngắm ngoại ô với bạn bè, đồng nghiệp... Trái tim tôi chết lặng nhìn cây cối khẳng khiu như những cánh tay phù thủy vươn lên nền trời xám xịt của đất nước Đức. Mọi người lầm lụi đi làm. Vợ chồng, con cái việc ai người đấy làm vì chẳng thấy mặt nhau. Nhiều rất nhiều chàng trai độc thân vì giấy tờ ở lại hợp pháp chưa có hay vì sợ người khác lợi dụng mình. Họ đã học được cái gọi là tự do tình dục của trời Tây, để rồi mai một đi sự lãng mạn trong sáng của tâm hồn người Việt nam . Không có những buổi đi chơi cùng sở thích, ko có những thăm dò tay nắm lấy bàn tay để đợi chờ tín hiệu tình yêu, mà sofort..., để rồi sau đó chẳng biết nói gì... Hẫng hụt trước những tâm hồn Việt mà học đòi Tây nửa vời, tôi đã nhanh chóng chạy đến với người đàn ông Đức sau này là chồng của tôi. Đây là quê hương của anh cho nên anh sống vui vẻ,cân bằng, ko tâm địa hay nghi ngờ tôi như những người đàn ông Việt khác ở đây. Văn hóa của anh rất bình đẳng khiến tôi nói được hết nỗi buồn trong lòng về tình yêu đầu. Anh tôn trọng quá khứ cũng như tất cả những gì là của tôi. Khiến tôi thực sự thoải mái thể hiện mình. Gia đình anh ko can thiệp vào chuyện riêng của anh và rất mừng khi thấy tôi nấu ăn cho anh. Sự bình yên tự nhiên đến khi những áp lực làm dâu hiền vợ thảo mà mẹ tôi và bạn bè hồi ở nhà cảnh báo tôi không còn là điều đáng sợ... Toi chỉ ko hiểu tại sao mẹ tôi khóc khi tôi thông báo lấy anh...

Nhưng từ lúc trong bệnh viện chờ con tôi chào đời, tôi mới thấu hiểu câu ca dao" ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn". Chồng tôi đã yêu tôi thật lòng và rất chịu khó chăm sóc cho đứa con trong bụng tôi, nhưng những lúc tôi yếu đuối 1 thân 1 mình cần anh nhất, thì anh lại ko biết an ủi vỗ về như người thân của tôi vì sự khác nhau về văn hóa ,anh ko hiểu những phản ứng thông thường nhất của tôi. Anh chửi thề khi tôi đau đớn, khó chịu. Anh đi gọi bác sỹ rồi bỏ về vì cho rằng tôi cần được tiêm thuốc an thần. Anh máy móc nghe lời bác sỹ để cho me con tôi sốt cả ngày trên giường đẻ chỉ vì tin rằng con anh phai đẻ thưởng mới tốt . Và khi mang con về nhà tôi mới thấy mình bắt đầu giống các anh chị vì giờ đây tôi cũng phải hy sinh cho con mình, cố gắng dung hòa 2 văn hóa để đứa con đỏ hỏn của tôi còn có 1 người cha mà tôi bắt đầu thấy khó lòng yêu được nữa. Vì dù anh yêu tôi và thương con cỡ nào. Anh cũng sẽ vẫn luôn luôn yêu bản thân anh đầu tiên. Không có người đàn ông tình cảm vụng về nấu cho vợ bữa cơm ăn để lấy sữa cho con. Không có sự cố gắng, hy sinh, nhường nhịn vì vợ con để bớt đi những câu nói hay việc làm gây căng thẳng cho nhau. Anh điên cuồng nghe bè bạn sợ con đột tử vì nóng hay ngạt thở. Nên ban ngày thì anh xin nghỉ làm để ngồi xem tôi nuôi con va luôn miệng nói "ich can nich" khi tôi nhờ 1 việc đơn giản nhất là bế con để tôi nấu cơm...Ban đêm thì anh lén bế con ra khoi giường tôi để cho ra giường baby rồi tắt lò sưởi và mở cửa sổ mặc kệ tôi lạnh cóng người vì ngủ quên không kéo chăn lên khi đang cho con bú… (còn nữa)

                                                                                                                                                          Bùi Khánh Bằng

      

Tiếp theo:

 

...Giờ tôi mới hiểu câu nói của 1 người bạn của tôi là giảng viên trường đại học Mỹ Thuật Hà Nội khi anh thấy tôi chạy trốn khỏi quê nhà „Em có thể thoải mái lúc đầu, nhưng rồi em sẽ thấy đau đớn khi phải thay đổi cho phù hợp văn hóa Tây“....Tôi cô đơn, không người chăm sóc, lúc nào cũng lo đối phó với những sự cư xử bất ngờ của anh từng giây phút vì anh và tôi yêu con theo 2 kiểu hoàn toàn đối ngược nhau và ai cũng cho là mình đúng. Nhưng tôi vẫn sướng hơn bạn bè và các anh chị đã sang đây và ở lại nhiều lắm phải không? Ko phải ai cũng có điều kiện ở nhà chỉ để trông con như tôi và 3 chúng tôi vẫn là một gia đình duy nhất. Không phải chịu sự chia cắt nào, đầm ấm trôi qua mùa đông giá lạnh năm ấy đẻ đón lấy những tia nắng hè đầu tiên với muôn vàn hoa lá nổ tưng bừng khoe sắc màu khắp nơi. Nhưng tôi nhớ nhà, nhớ mẹ biết nhường nào. Tôi đưa con ra đường tắm nắng, dí mũi vào từng bông hoa, ngọn cỏ mà không sao tìm được mùi hương quen thuộc. Hoa hồng ở đất nước mình bé nhỏ nhưng mùi thơm ngát dịu. Mùa hè đến, chiều nào tôi cũng lấy xe máy lượn quanh Hồ Tây để được tắm mình trong hương sen, mùi thơm mát nhẹ của nó cùng mùi thơm của rơm rạ mới gặt quyện với mùi khoai nướng theo tôi đi khắp mọi nơi thành 1 nỗi nhớ quay quắt như không được là mình khi không có nó vậy. Tôi giờ không cười các bạn của tôi ở đây nữa khi trong những giấc mơ của tôi cũng toàn là những đĩa ốc, sò quyện với mùi gừng, xả bốc khói nghi ngút....Tôi thầm biết ơn mẹ đã vẫn để tóc dài. Để lần đầu tiên sau hai năm xa nhà, tôi sà vào vòng tay mẹ được nắm gọn búi tóc thơm mùi bồ kết ấy trong tay... Và giờ đây tôi chỉ cười khi nhiều người tỏ ra nghi ngờ sự trong sáng của tôi khi tôi không tiết kiệm tiền để mua nhà mua đồ đạc ở đây mà chỉ để đi phép về Việt Nam.

 

 

 

Con tôi càng lớn tôi càng thấu hiểu thêm 1 nỗi khổ nữa của người Việt sống ở xứ người như tôi. Đã phải hy sinh không được sống, cống hiến và khẳng định vị trí với cộng đồng của mình, buồn và bất lực hơn khi thấy con cái giỏi giang nhưng càng ngày càng rời xa văn hóa Việt. Rất nhiều cha mẹ do bận rộn kinh doanh, sinh sống đã không gần gũi được con, để con không biết tiếng Việt và hoàn toàn biến thành người Đức trong cư xử, nói năng. Chúng vô tư thành một thế hệ người Đức có màu da vàng và thành người nước ngoài khi về thăm quê hương của bố mẹ. Đa số sẽ rất thành đạt vì người Việt của tôi đều chăm chỉ, cần cù để dành điều kiện tốt nhất và luôn nghiêm khắc trong việc học của con. Nhưng nhiều người trung tuổi đã thẫn thờ với tôi khi thấy con họ đã sớm rời xa họ và họ cô đơn đón tuổi già đến với mình giống như người Đức: ở 1 mình, không được con cái gần gũi chuyện trò, chăm sóc như ở Việt Nam.

 

Mâu thuẫn của tôi và chồng tôi ngày càng nan giải. Khi bố tôi lâm bệnh nặng nằm ở khoa hồi sức cấp cứu ở nhà mà anh vẫn giục tôi sang. Khi anh đi học mấy tháng và 1 tuần vài tối tôi dạy tiếng Việt cho anh, mà anh vẫn không nói chuyện được gì với bố mẹ tôi. Mỗi lần tôi về là 1 lần anh xin lại số điện thoại nhà bố mẹ tôi, rồi gọi về gặp ai cũng cũng nói con chào mẹ, mẹ có khỏe không (chấm hết) dù là ngày tết. Và nhất là khi anh hay chửi bậy, ko dạy con học và cản trở cháu nghe lời tôi. Con tôi đứng giữa hai nền văn hóa không chịu cộng sinh, cháu ngơ ngác không hiểu và nhiều khi hung hăng hay buồn bã 1 cách thất thường. Tôi đã cố gắng hết mức, tôi đi học nhũng nghề chân tay không phù hợp với mình cốt để sống tiếp ở đây vì con tôi, tôi nấu những món ăn Đức bố con nó rất thích nhưng làm tôi đau dạ dày. Tôi học tiếng Đức để dạy được thêm con tôi. Tôi coi nhà chồng như nhà mình nhưng họ vẫn chỉ yêu quý được tôi như mức văn hóa của họ được giáo dục. Nên khi tôi quyết định ly thân với chồng khi biết anh có bạn gái những lần tôi về phép. Mẹ chồng tôi không khuyên nhủ vợ chồng tôi điều chỉnh lại mình như người Việt Nam vẫn thường làm. Mà khuyến khích tách ra ở riêng vì cho rằng như thế cả 2 sẽ được tự do hơn và vì thế sẽ bớt cãi nhau hơn... Vậy là dù muốn hay không, tôi cũng không thể 1 mình níu kéo cái gia đình nhỏ bé cho con tôi. Vốn dĩ gia đình chồng tôi 4 người 4 nhà đã chỉ gặp nhau vào dịp năm mới.Nay tôi càng thấy thương con hơn khi cháu thiếu thốn nốt sự chăm sóc của người cha.

 

Bạn tôi gọi điện kể chuyện buồn không kịp về nhìn mặt mẹ lần cuối…. Con tôi không hiểu và không diễn tả được bằng tiếng Việt mặc dù tôi nói với cháu chỉ bằng tiếng mẹ đẻ ở nhà. Tôi thấm thía những giọt nước mắt của mẹ ngày nào. Mẹ thương tôi mà không sang giúp đỡ được gì tôi. Mẹ buồn khi cháu sẽ không nói chuyện được với bà như papa của nó. Mẹ sợ hãi nghĩ đến lúc phải trút hơi thở sau cùng mà ko được ôm tôi vào lòng lần cuối… Sau bao ngày suy nghĩ, được sự động viên của những người bạn thân và đồng nghiệp cũ. Tôi quyết định mang con về Việt Nam trở lại công việc văn phòng như trước và sinh sống một thời gian.

 


Một năm học ở Việt Nam đã trôi qua. Con tôi giờ đây béo khỏe, dễ thương trong vòng tay gia đình lớn của tôi. Cháu ríu rít nói năng lễ phép như đứa trẻ Việt nhưng vẫn tự do hồn nhiên như đứa trẻ Đức nhờ vào điều kiện tốt tôi dành cho cháu và sự dân chủ được thiết lập riêng giữa mẹ con tôi, không 1 ai có quyền can thiệp. Để đạt được điều này tôi phải trải qua cũng nhiều hy sinh, cố gắng với chính bản thân mình và người thân. Tôi cũng thấm thía nỗi thiệt thòi không thường xuyên được ở cạnh cha của 1 đứa con trai. Ở tư thế mới không phụ thuộc của mình, tôi đạt được thỏa thuận „văn hóa cộng sinh“ với papa của cháu. Mẹ con tôi đang ở cùng nhà với chồng cũ của tôi kỳ nghỉ hè này. Cháu tíu tít làm nũng cả bố lẫn mẹ vì cả 2 bên đều không cần phải tranh đấu hay thay đổi mình để yêu thương nhau. Cháu nghiện mùi hoa sen, thích ăn rau muống dầm với sấu và bất cứ lúc nào cũng có thể sang nhà hàng xóm rủ bạn bè chạy nhảy hò hét ngay trước sân nhà, hay đi bắt ve ở Bách Thảo. Sang Đức cháu lại ngấu nghiến ăn những món ăn Đức, ngồi xem phim hàng giờ và đợi chờ những Termin với cả người lớn và bạn bè cũ…. Tôi tin với sự cân bằng mà tôi và papa của cháu đã thống nhất tạo ra cho cháu, cháu đã và sẽ đạt được chiều sâu trong tâm hồn để chắt lọc được cái hay, giảm trừ cái dở của cả 2 nền văn hóa…

 

 

 


tuananh412006: ngọc ơi thế là em vẫn quyết định về vn thật à
tuananh412006: người ta muốn đi chẳng được, về để hành xác à

 

tuananh412006: ngày em về cũng là ngày nhà Hương vào Sài Gòn sinh sống đấy

 

tuananh412006: nghe nói cuối năm chú Thi sang Úc để mua nhà cho Trung ở đấy

 

 

 

Đây là lờ nhắn offline của chị dâu tôi hôm nay, trước khi tôi lại quay về Việt Nam sau kỳ nghỉ hè. Mặc dù các anh chị tôi, những người đã rất thành đạt ở quê nhà thì đang tìm cách lập nghiệp ở nước ngoài cho những đứa con đi du học. Thật ra cũng dễ hiểu thôi. Ai cũng có tình yêu quê hương đất nước ở trong dòng máu của mình. Và vì vậy, càng đi xa thì chúng tôi, những người con xa xứ càng đau đáu nỗi niềm yêu nước thương nòi. Muốn con mình hiểu quê hương mình để mai kia thêm 1 cơ hội, thêm 1 lựa chọn, thêm 1 nơi chốn để nuôi dưỡng tinh thần. Như câu thơ trong

 

Tiếng hát con tàu của Chế Lan Viên

 

Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn!


Với quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa xã hội Việt Nam trước sau sẽ trở thành một xã hội hiện đại . Cuộc sống hiện đại là "nước xoáy", là "cuồng phong", là "cơn lốc". Cuộc sống hiện đại có những cấp độ khác nhau, cơn lốc cũng vậy. giới hiện đại, xã hội hiện đại … đòi hỏi con người hiện đại. Thế nào là người hiện đại? Đi nhiều? Biết nhiều? Giỏi ngoại ngữ? Biết lái xe? Sành điệu? Thuộc tên các siêu sao?... Đúng, đây là những điều thường thấy ở người hiện đại. Nhưng bản lĩnh người hiện đại là ở chỗ khác. Theo Marshall Berman, trong công trình nổi tiêng của ông vê Kinh nghiệm Tính hiện đại, thì bản lĩnh người hiện đại là "sống trong cơn lốc như trong nhà của mình" Cơn lốc là sự hỗn loạn. Cuộc sống càng hiện đại hóa càng hỗn loạn. Xét đến cùng, đợt triều cường "xâm lăng văn hóa" chỉ là một phần nhỏ của sự hỗn loạn. Muốn quen với sự hỗn loạn, phải có sự dày dạn, nhất là phải có sự an nhiên trong đời sống tâm hồn (cái mà nhà Phật gọi là Phật tính, chính là sự an nhiên này). Câu hỏi cần được đặt ra: sự hỗn loạn làm ta hoảng hốt hay ta hoảng hốt vì trong lòng không an nhiên. Chính là "ở bên bờ hỗn độn" "những sức sống mới của các khả năng thích nghi và đổi mới của thời đại đã sáng tạo nên những hợp trội của sự tiến hóa, tạo ra đây đó những trật tự mới có chất lượng cao hơn cho cuộc sống" và có lẽ đây là "cái lẽ đời ẩn sâu trong các biến chuyển và đổi thay của cuộc đời và thời đại"

Tính dân tộc là sự độc đáo với tư cách là một bộ phận hữu cơ cùng sống của văn hoá thế giới"Trong sự cộng sinh văn hoá không tránh khỏi sự ấu trĩ . Những thành quả của sự cộng sinh văn hoá được tạo ra bởi những tài năng cá nhân . Ở những người bất tài tuôn ra từ sự cộng sinh văn hoá thường là những sự bắt chước hời hợt , những sự sao chép tầm thường , những sự lai căng nhí nhố ... , có khi những thứ này tràn ngập môi trường văn hoá , gây thành kiến nặng nề đối với văn hoá ngoại lai .Còn ở những người có tài ( ở thời nào cũng hiếm ) từ sự cộng sinh văn hoá có nhiều cơ may nảy sinh những sáng tạo bất ngờ không thể lường trước được . Ai lường trước được sự xuất hiện bất thần của trào lưu Thơ mới ? Ai lường trước được sự hình thành gia tốc của văn xuôi hiện đại Việt Nam với nhiều gương mặt sáng giá trong những năm 30 ? Ai lường trước được sự ra đời của chiếc áo dài Lơ-muya tài tình ?

 

 

 

Tôi chỉ là đàn em đi sau thế hệ các anh chị, những người đã dành hết tuổi trẻ của mình ở xa quê hương để cho gia đình mình hay cho 1 sự nghiệp cống hiến cho đời.

"con không chê cha mẹ khó" Tôi tin rằng trong trái tim tất cả chúng ta đều luôn hướng về quê hương, nguồn cội với tất cả tấm lòng của 1 người con yêu nước, thương nòi. Tôi chúc các anh chị tìm được tiếng nói chung để tạo thành 1 sức mạnh từ mỗi một cá nhân nhỏ bé để rồi mãn nguyện với ý nghĩa cống hiến được gì cho đời. Mong rằng câu chuyện của riêng tôi và thông điệp „ Tính dân tộc và sự giao lưu văn hóa“ làm vững lòng thêm các anh chị để dù ở nơi đâu, cũng tạo được 1 đời sống độc lập, tự chủ, chinh phục được lòng mình và lòng bạn bè 5 châu 4 bể, để ta „Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà“.

 

Đang cập nhật

Xin trân trọng cảm ơn tấm lòng của các nhà hảo tâm !

Nhà hàng Ánh bình minh Leipzig 500 euro, CLB khiêu vũ ánh sao Leipzig 150 euro, Anh Chị Hiền Thủy Leipzig ủng hộ toàn bộ hoa tươi, Hội đồng hương Bắc Thái ( 50 euro và lẵng hoa), Chị Julia Tran Berlin 100 euro, Anh Chị Đồng Kim Leipzig 100 euro, Anh Chị Thắng Trang Leipzig 100 euro, Anh Chị Thanh Nga Leipzig 100 euro, Anh Chị Thủy Truy Halle 100 euro, Anh Chị Cường Tâm Klötze 100 euro, Anh Chị Phượng Dung Bitterfeld 100 euro, Anh Chị Khanh Trâu Atenburg 100 euro, Anh Chị Giang Hà Halle 100 euro, Anh Chị Sơn Quang Riesa 100 euro, Chị Hoàng Vân Anh Leipzig 100 euro, Anh Chị Thắng Minh Leipzig 100 euro, Anh Chị Dũng Dung Halle 50 euro, Anh Chị Tâm Đào Togau 50 euro, Anh Chị Quân Liễu Leipzig 50 euro, Anh Chị Thắng Bích Leipzig 50 euro, Herr Christop Leipzig 50 euro, Anh Chị Hiền Muôn Bitterfeld 50 euro, Anh Chị Huyền Bảo Halle 50 euro, Anh Chị Lei Hương Leipzig 50 euro, Anh Chị Tiến Vinh Leipzig 50 euro, Anh Chị Thắng Lan Leipzig 50 euro, Chị Vân Mây Leipzig 50 euro, Chị Quy Leipzig 50 euro, Chị Lan, Lý Leipzig 50 euro, Chị Thủy Delit 50 euro, Chị Thu Hiền Leipzig 50 euro, Anh Chị Thủy Thế Leipzig 50 euro, Anh Chị Lâm Tiến Halle 50 euro, Anh Chị Phương Xuân Berlin 50 euro, Anh Chị Thuận Thúy 50 euro, Chị Mẫn Anh, Kim Anh, Hường, Hoa 80 euro, Chị Nguyệt Leipzig 20 euro, Anh Chị Thắng Phượng Báo sacmau.de 100 euro

 

HỘI ÂM NHẠC VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC
TRÂN TRỌNG CẢM ƠN !


Sự tham gia góp mặt của tất cả các văn nghệ sỹ, nhạc sỹ, ca sỹ trong nước và CHLB Đức, tất cả những người bạn, những người thân gia đình trong chương trình giao lưu âm nhạc nghệ thuật " MÙA XUÂN VÀ MẸ " nhân dịp đón xuân và chúc mừng năm mới Bính Thân tổ chức ngày 29 tết tại thủ đô Hà Nội.


TRÂN TRỌNG CẢM ƠN !
_ Đài truyền hình VTV4
_ Trung tâm tổ chức sự kiện và tiệc cưới Thủy Nguyễn
_ Ban nhạc Biển Đông của đoàn CMN Công an nhân dân
_ Dẫn chương trình: NSND Thu Quế
_Quay phim VTV4: Chu Chỉnh, Phạm Hạnh
_ Quay phim: 
Phan thế Cường

_ Quay phim, nhiếp ảnh, biên tập video: Quang Thắng ( báo sacmau.de )
_ Viết lời bình cho các ca khúc , truyền hình , truyền tin đến cộng đồng người Việt khắp năm châu: Bùi Minh Ngọc
_ Người tổ chức, nhà tài trợ , người viết kịch bản, đạo diễn và dàn dựng chương trình: Phan Minh Tuấn.


TRÂN TRỌNG CẢM ƠN !
_ Nghệ sỹ Nguyễn Thị Kim Ngọc _ từ Sydney , Australia
_ Ca sỹ Bùi Thanh Hòa Nguyên PGĐ Trung tâm thông tin thư viện học viện quốc gia Việt Nam , phó trưởng đoàn nghệ thuật hoa Tràng An .
_ Thượng tá Đào Hà _ PCT Hội văn nghệ Sứ Đoài , hội viên hội âm nhạc Hà Nội
_ Nhạc sỹ Hoàng Hải _ Chủ nhiệm CLB Sáng tác ca khúc thủ đô
Đã kết nối để Hội âm nhạc và những người bạn CHLB Đức giao lưu với hội âm nhạc Hà Nội , CLB sáng tác ca khúc thủ đô, hội văn nghệ sỹ Xứ Đoài.
HỘI ÂM NHẠC VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC xin trân trọng giới thiệu Khách quí tham dự chương trình :
PGS-TS Nguyễn Lân Cường- Phó chủ tịch Hội Âm nhạc Hà nội.
Nhạc sỹ̀ Bá́ Môn chánh văn phòng Hội Âm Nhạc Hà Nội.
Nhạc sỹ Hoàng Lân. phó chủ tịch hội Văn Nghệ Sỹ xứ Đoài, nguyên hiệu trưởng trường Nghệ Thuật Hà nội .
Nhạc sỹ Đoàn Bổng. nguyên trưởng ban Âm Nhạc VTV VN
Nhạc sỹ Lê Mây, Hội Âm nhạc Hà nội
Nhạc sĩ Minh Châu, giám đốc Trung tâm văn hóa thành phố Hà Nội.
Thượng tá Đào Hà, phó chủ tịch hội Văn Nghệ Sỹ Xứ Đoài . Hội viên hội âm nhạc Hà nội.
NSND Thu Quế, NSUT Nguyễn Hồng Liên, Giảng viên học viện Âm nhạc Quốc gia Ngọc Định, Sao Mai Bùi Thu Huyền, Linh Hoa, Minh Tuyết
Nhạc sĩ Phạm Chỉnh phó giám đốc Trung tâm văn hóa thành phố Hà Nội
Ca sỹ Bùi Thanh Hoà, nguyên PGĐ Trung tâm Thông tin - Thư viện Học viện Âm nhạc quốc gia VN, phó trưởng đoàn nghệ thuật Hoa Tràng An.
Ca sỹ Xuân Hoàng, phó trưởng đoàn nghệ thuật cựu chiến binh Tháng 8
NSND Hoàng Anh Tú,Thanh Lê, Dương Tùng Lâm,... Hội đàn bầu Việt Nam.
Nhạc sỹ Hoàng Hải, chủ nhiệm CLB sáng tác ca khúc thủ đô
Nhạc sĩ Nguyễn Đăng Tài, phó chủ nhiệm CLB sáng tác ca khúc thủ đô
Nhạc sỹ Thế Tuân, Nhạc sĩ Vũ Thiết , Nhạc sĩ Mỹ Lợi, Nhạc sĩ Bùi Sơn, nhạc sĩ Nghiêm Bằng con trai Nhạc sĩ Văn Cao , nhạc sĩ Phạm Vũ Thục, Nhạc sĩ Phạm Nghi , Phương Bảo , Cùng nhiều văn nghệ sĩ khác trong CLB STCKTĐô và ca sỹ Bảo Trung, Minh Dũng
Giáo sư Lê văn Hiếu.
GS Thái Bá Cầu.
GS Đào Đức Nguyên.
TS Nguyễn Việt Bắc, phu nhân NSUT Kiều Hưng.
Thiếu tướng Nguyễn Độc Lập.
Đại tá Nguyễn Tâm Anh.
Thượng tá Lương Bình.
Bà Nguyễn Bích Hà, nguyên tổng biên tập Tạp chí Thông tin -Kinh tế, Bộ Ngoại thương.
Bà Tạ Minh Hà nguyên giám đốc Thư viện Đại học Bách khoa.
Bà Nguyễn Hồng Dung giám đốc Thư viện tỉnh Lào cai.
Cùng với không khí tưng bừng của mùa Xuân, Âm nhạc đã giúp tất cả những người con của Mẹ Việt Nam đi xa, về gần đều được thăng hoa, thân thiết bên nhau,được chia sẻ niềm đam mê âm nhạc với các Văn Nghệ sĩ cùng các Quí vị Đại biểu trong và ngoài nước ngay giữa thủ đô Hà nội. Hội xin gửi lời chúc chân thành nhất tới toàn thể các Quí vị cùng gia quyến: 1 Năm Mới An khang, Thịnh vượng, Phúc Lộc đầy nhà. Cũng là món quà kính dâng Mẹ của tất cả chúng ta. Mong rằng các Quí vị đại biểu, các Văn nghệ sĩ cùng những người bạn tham dự đêm hội đã có 1 buổi Tất niên trong âm nhạc thật vui và ý nghĩa.

Trưởng ban tổ chức
Phan Minh Tuấn
Email minhtuan1666@hotmail.de
Website:
www.hungyen.de

Chỉ còn vài ngày nữa thôi là 1 năm mới bắt đầu. Lòng người xa quê không khỏi bồi hồi, mơ giấc mơ gia đình yêu thương. HỘI ÂM NHẠC VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC, HỘI HƯNG YÊN VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC đã tổ chức đêm hội đón Giáng sinh và chúc mừng năm mới ngày 25.12.2015 tại Leipzig với mong muốn những trái tim Việt xa xứ được vui vẻ, ấm áp như ở giữa quê hương, thưởng thức và tự cất tiếng hát, tiếng đàn, nuôi dưỡng hồn Việt và niềm đam mê Âm nhạc dù ở bất cứ nơi đâu... Lời ca tiếng đàn, của các Nghệ sỹ, Ca sỹ nổi tiếng khắp CHLB Đức cùng các Sao Mai từ Việt nam sang được người sáng lập - trưởng ban tổ chức Phan Minh Tuấn chọn lọc rất đặc sắc trong đêm hội cũng là lời chúc Giáng sinh an lành, Năm mới khỏe mạnh, Hạnh phúc, thịnh vượng của HỘI ÂM NHẠC VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC tới toàn thể mọi người, đặc biệt các Nhạc sỹ, Nghệ sỹ, Ca sỹ ... và cả những niềm đam mê khiêu vũ và nghệ thuật thứ 7 trong và ngoài nước.

Truyền hình VTV4 sẽ phát sóng toàn bộ chương trình vào dip Tết cồ truyền, cùng với đêm hội đón Năm mới của HỘI ÂM NHẠC VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC tổ chức vào ngày 28.12 âm lịch tại Hà nội . Dưới đây là 1 bản tin nhanh của đoàn quay phim VTV4 do chị Hạnh Phạm làm trưởng đoàn. Báo sacmau.de của anh chị Thắng Phượng, Club Ảnh Việt, nhiếp ảnh gia Quỳnh Giao cùng đồng hành suốt đêm hội sẽ đăng tải dần các hình ảnh, thước phim của bà con và các tiết mục của các Nghệ sỹ, ca sỹ, và Sao mai... Mời cả nhà lần lượt đón xem.

Để có sự thành công rực rỡ của đêm diễn, HỘI ÂM NHẠC VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC, HỘI HƯNG YÊN VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC xin trân trọng cảm ơn ban tổ chức, đại diện của hội ở các thành phố khắp nước Đức, các Hội đoàn, các Câu lạc bộ, các Nhạc sỹ, Nghệ sỹ, Ca sỹ cộng đồng, các Sao mai và đoàn quay phim VTV4 từ Việt nam. Báo sacmau.de, Club Ảnh Việt, nhiếp ảnh gia Quang Thắng, Quỳnh Giao, đội âm thanh ánh sáng Bình Quý Huỳnh... và toàn thể bà con từ rất nhiều nơi khắp nước Đức đã không quản ngại đường xa về chung vui.

Một lần nữa HỘI ÂM NHẠC VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC, HỘI HƯNG YÊN VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN CHLB ĐỨC xin kính chúc tất cả mọi người và mọi nhà mùa Giáng sinh an lành, Năm mới đang đến gần đầy âm thanh vui tươi của Âm nhạc và những nụ cười của 1 cộng đồng người Việt lớn mạnh,đoàn kết gắn bó, yêu đời và chan hòa tình người ở nơi xa xứ.

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền Việt nam lần thứ 3 tại CHLB Đức

 

Đêm hi "giao lưu văn hóa ngh thut các vùng min Vit nam lần thứ 3" vào ngày 31-5-2015 đã diễn ra sau bao ngày mong đợi và chuẩn bị. Đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mỗi người đến tham dự từ sự trang hoàng khắp hội trường trông thật lung linh, huyền ảo, đến sân khu sang trọng với hệ thống chiếu sáng và dàn âm thanh hiện đại...Nắng ngập tràn càng làm rạng rỡ thêm màu cờ, sắc áo của những cánh chim Việt từ mọi miền đất Mẹ đổ về. Những nụ cười tươi rói, những vòng ôm ấm áp, những cái bắt tay thật chặt của những người bạn lâu ngày gặp lại và lần đầu tìm đến nhau như những đốm lửa nhỏ của suối nguồn cảm xúc chỉ chờ được bùng lên cháy bỏng...Suốt chương trình, bất cứ ai hâm mộ tác phẩm hay giọng ca, điệu múa, tiếng đàn của các ca s, nghệ sỹ, diễn viên đều có thể lên sân khấu tặng hoa, chụp ảnh, ghi hình. Niềm vui được thể hiện rất hồn nhiên này khiến ai cũng có thể góp phần vui chung và lưu lại được những khoảnh khắc thăng hoa cùng bạn bè, người thân... Từ đầu đến cuối đêm hội, cả hội trường ai nấy đều "no nê" tươi cười cùng những nốt nhạc rung động lòng người, làn quan họ trong trẻo mượt mà, điệu nhảy say mê, tươi trẻ...Quả thật như Shakespeare đã nói" âm nhạc là lương thực của tâm hồn chúng ta, chỉ sau mỗi tình yêu".

Các ca sĩ, diễn viên cộng đồng đều đã dày công chun b tiết mục của mình. Gia đình nghệ sĩ Vũ Đức Thái đến từ Rostock. Nghệ sĩ Thanh Lê đến từ Dessau. Gia đình cháu Michael Chung đến từ Oldenburg. Trưởng "Hội Hưng yên và những người bạn" cùng các trưởng đại diện của Hội từ Oberhausen, Dortmund, Frankfurt, Zeitz, Erfurt... Tất cả đều vượt ngàn cây số, mang li ca, điu múa, tiếng đàn và sự ủng hộ đến vi đêm hội. Mong được chia sẻ, cống hiến chút tài năng, công sc cho sinh hot văn hóa nghệ thuật của cng đồng người Việt ngày càng được nâng cao. Nhìn các cháu hát tiếng Việt và chơi đàn cùng cha mẹ, thật vui mừng thấy được 1 sự kết hợp giữa bản sắc cổ truyền dân tộc cùng phong cách trẻ, hiện đại. Và 1 sự lai tạo đầy tinh tế, tràn sức sống tương lai đã nở hoa. Cha mẹ ở Việt nam chắc sẽ yên lòng dõi nhìn theo. Bn bè gn xa cùng yêu thích hùa vào, cho phong trào văn hóa, ngh thuật chất lượng chuyên nghiệp tại CHLB Đức được ln mnh, quảng bá văn hóa dân tộc và tạo dựng hình ảnh đẹp con người Việt nam trên đất bạn...

Những người con Việt xa sứ đều có cùng 1 nỗi nhớ, niềm tự hào quê nhà, nơi mình đã được sinh ra. Sống giữa trời Âu, nhưng bấy lâu chúng ta vẫn cảm thấy " hữu danh, vô thực" vì bị tách rời khỏi cộng đồng, không được cống hiến và tỏa sáng ở trong cái nôi văn hóa của chính mình. "Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền" đã giúp chúng ta thực sự kết nối lại niềm vui có cánh ngày nào để cả 1 tập thể đại diện cho các tỉnh thành đã cùng cất tiếng hát vang xa hoành tráng ngợi ca " Tổ quốc tôi chưa đẹp thế bao giờ". Và lắng xuống hướng về quê hương với nỗi niềm " Đứa bé"...Tiếng đàn bầu " Quốc túy" của nghệ sỹ Thanh Lê lại rót từng nốt nhạc vào những tâm hồn Việt. Và " ngẫu hứng sông hồng" hừng hực chảy trong huyết quản người nghe. Những đam mê cháy bỏng thời thanh niên được " Tự nguyện" lại tha thiết vút lên từ cựu cô giáo xứ Huế. Để dù là hội trưởng hội người Hải phòng Leipzig, anh Thanh vẫn tặng người Hà nội 1 bài ca. Chị Nga quê chèo Thái Bình nẩy từng chữ bản " Mời trầu" của quan họ Bắc Ninh. Và tất cả những ánh mắt đều sáng lung linh, đều cháy hết mình trong những điệu nhảy vòng tròn bè bạn. Như thể giữa quê hương. Như anh em 1 nhà. Như bài  hát nổi tiếng "We are the World" : Chúng ta là thế giới, chúng ta là những đứa trẻ, bất kể tuổi tác, quê quán, hoàn cảnh, đến đây tất cả đều bình đẳng và hồn nhiên chung vui bằng cả tâm hồn hào sảng, sức sống tươi trẻ Việt nam.

"Âm nhạc là tiếng nói chung của toàn nhân loại". Với mong mun ấp ủ từ lâu về sinh hot văn hóa nghệ thuật nói riêng và cng đng nói chung ngày càng đưc nâng cao v cht lưng và s đa dng. Không mun vch ranh gii đ t làm hn hp mình, mà ni lin vòng tay các tnh thành Vit nam ôm trn c tri Âu. Muốn cho tất c các ca sĩ, din viên không chuyên đưc ta sáng ngay trên đt bn thì phi có sân chơi qui mô cao, rng. Chính vì vy ban tổ chức đã m ra đêm hi „Giao lưu văn hóa ngh thut các vùng min Việt nam" đến năm nay là lần thứ 3. Với hệ thống âm thanh, ánh sáng hiện đại của Asia Secret Sound Huy Nga. Nhà nhiếp ảnh, quay phim chuyên nghiệp Thắng Phượng và phòng thu âm hiện đại của Đức tại Leipzig. Hội Hưng yên và những người bạn hy vọng sẽ mang đến cho cộng đồng người Việt nam xa sứ 1 ngôi nhà chung văn hóa đầy nghệ thuật và tính nhân văn. Rất mong nhận được s ng h nhit tình ca mi người trong và ngoài hi, và ngày càng hội tụ được nhiều những nhân tài nước Việt. Đó là cách tt nht để mi người cm thy mình lớn mạnh, đẹp đẽ và vn như được gia quê nhà. Cao hơn c là có được s đoàn kết yêu thương nhau, không phân biệt ranh giới, vùng quê để có được cuộc sống tinh thần đầy văn hóa, tràn hứng khởi, tạo ra vật chất nơi xa sứ và góp phần xây dựng, giúp đỡ v quê hương .

Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền Việt nam lần thứ 3 tại CHLB Đức

 

Đêm hi "giao lưu văn hóa ngh thut các vùng min Vit nam lần thứ 3" vào ngày 31-5-2015 đã diễn ra sau bao ngày mong đợi và chuẩn bị. Đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mỗi người đến tham dự từ sự trang hoàng khắp hội trường trông thật lung linh, huyền ảo, đến sân khu sang trọng với hệ thống chiếu sáng và dàn âm thanh hiện đại...Nắng ngập tràn càng làm rạng rỡ thêm màu cờ, sắc áo của những cánh chim Việt từ mọi miền đất Mẹ đổ về. Những nụ cười tươi rói, những vòng ôm ấm áp, những cái bắt tay thật chặt của những người bạn lâu ngày gặp lại và lần đầu tìm đến nhau như những đốm lửa nhỏ của suối nguồn cảm xúc chỉ chờ được bùng lên cháy bỏng...Suốt chương trình, bất cứ ai hâm mộ tác phẩm hay giọng ca, điệu múa, tiếng đàn của các ca s, nghệ sỹ, diễn viên đều có thể lên sân khấu tặng hoa, chụp ảnh, ghi hình. Niềm vui được thể hiện rất hồn nhiên này khiến ai cũng có thể góp phần vui chung và lưu lại được những khoảnh khắc thăng hoa cùng bạn bè, người thân... Từ đầu đến cuối đêm hội, cả hội trường ai nấy đều "no nê" tươi cười cùng những nốt nhạc rung động lòng người, làn quan họ trong trẻo mượt mà, điệu nhảy say mê, tươi trẻ...Quả thật như Shakespeare đã nói" âm nhạc là lương thực của tâm hồn chúng ta, chỉ sau mỗi tình yêu".

Các ca sĩ, diễn viên cộng đồng đều đã dày công chun b tiết mục của mình. Gia đình nghệ sĩ Vũ Đức Thái đến từ Rostock. Nghệ sĩ Thanh Lê đến từ Dessau. Gia đình cháu Michael Chung đến từ Oldenburg. Trưởng "Hội Hưng yên và những người bạn" cùng các trưởng đại diện của Hội từ Oberhausen, Dortmund, Frankfurt, Zeitz, Erfurt... Tất cả đều vượt ngàn cây số, mang li ca, điu múa, tiếng đàn và sự ủng hộ đến vi đêm hội. Mong được chia sẻ, cống hiến chút tài năng, công sc cho sinh hot văn hóa nghệ thuật của cng đồng người Việt ngày càng được nâng cao. Nhìn các cháu hát tiếng Việt và chơi đàn cùng cha mẹ, thật vui mừng thấy được 1 sự kết hợp giữa bản sắc cổ truyền dân tộc cùng phong cách trẻ, hiện đại. Và 1 sự lai tạo đầy tinh tế, tràn sức sống tương lai đã nở hoa. Cha mẹ ở Việt nam chắc sẽ yên lòng dõi nhìn theo. Bn bè gn xa cùng yêu thích hùa vào, cho phong trào văn hóa, ngh thuật chất lượng chuyên nghiệp tại CHLB Đức được ln mnh, quảng bá văn hóa dân tộc và tạo dựng hình ảnh đẹp con người Việt nam trên đất bạn...

Những người con Việt xa sứ đều có cùng 1 nỗi nhớ, niềm tự hào quê nhà, nơi mình đã được sinh ra. Sống giữa trời Âu, nhưng bấy lâu chúng ta vẫn cảm thấy " hữu danh, vô thực" vì bị tách rời khỏi cộng đồng, không được cống hiến và tỏa sáng ở trong cái nôi văn hóa của chính mình. "Giao lưu văn hóa nghệ thuật các vùng miền" đã giúp chúng ta thực sự kết nối lại niềm vui có cánh ngày nào để cả 1 tập thể đại diện cho các tỉnh thành đã cùng cất tiếng hát vang xa hoành tráng ngợi ca " Tổ quốc tôi chưa đẹp thế bao giờ". Và lắng xuống hướng về quê hương với nỗi niềm " Đứa bé"...Tiếng đàn bầu " Quốc túy" của nghệ sỹ Thanh Lê lại rót từng nốt nhạc vào những tâm hồn Việt. Và " ngẫu hứng sông hồng" hừng hực chảy trong huyết quản người nghe. Những đam mê cháy bỏng thời thanh niên được " Tự nguyện" lại tha thiết vút lên từ cựu cô giáo xứ Huế. Để dù là hội trưởng hội người Hải phòng Leipzig, anh Thanh vẫn tặng người Hà nội 1 bài ca. Chị Nga quê chèo Thái Bình nẩy từng chữ bản " Mời trầu" của quan họ Bắc Ninh. Và tất cả những ánh mắt đều sáng lung linh, đều cháy hết mình trong những điệu nhảy vòng tròn bè bạn. Như thể giữa quê hương. Như anh em 1 nhà. Như bài  hát nổi tiếng "We are the World" : Chúng ta là thế giới, chúng ta là những đứa trẻ, bất kể tuổi tác, quê quán, hoàn cảnh, đến đây tất cả đều bình đẳng và hồn nhiên chung vui bằng cả tâm hồn hào sảng, sức sống tươi trẻ Việt nam.

"Âm nhạc là tiếng nói chung của toàn nhân loại". Với mong mun ấp ủ từ lâu về sinh hot văn hóa nghệ thuật nói riêng và cng đng nói chung ngày càng đưc nâng cao v cht lưng và s đa dng. Không mun vch ranh gii đ t làm hn hp mình, mà ni lin vòng tay các tnh thành Vit nam ôm trn c tri Âu. Muốn cho tất c các ca sĩ, din viên không chuyên đưc ta sáng ngay trên đt bn thì phi có sân chơi qui mô cao, rng. Chính vì vy ban tổ chức đã m ra đêm hi „Giao lưu văn hóa ngh thut các vùng min Việt nam" đến năm nay là lần thứ 3. Với hệ thống âm thanh, ánh sáng hiện đại của Asia Secret Sound Huy Nga. Nhà nhiếp ảnh, quay phim chuyên nghiệp Thắng Phượng và phòng thu âm hiện đại của Đức tại Leipzig. Hội Hưng yên và những người bạn hy vọng sẽ mang đến cho cộng đồng người Việt nam xa sứ 1 ngôi nhà chung văn hóa đầy nghệ thuật và tính nhân văn. Rất mong nhận được s ng h nhit tình ca mi người trong và ngoài hi, và ngày càng hội tụ được nhiều những nhân tài nước Việt. Đó là cách tt nht để mi người cm thy mình lớn mạnh, đẹp đẽ và vn như được gia quê nhà. Cao hơn c là có được s đoàn kết yêu thương nhau, không phân biệt ranh giới, vùng quê để có được cuộc sống tinh thần đầy văn hóa, tràn hứng khởi, tạo ra vật chất nơi xa sứ và góp phần xây dựng, giúp đỡ v quê hương .

 

Bài viết của ông Phan Khắc Thuận về gia đình ông Phan Đức Hậu Bấm vào đây

 

Miên Man Quê Hương

 

           Ai đã tha hương mà không ngổn ngang trăm mối tơ vò, không nhiền lần miên man suy nghĩ trắng đêm, trắng ngày. Riêng tôi miên man nhiều về quê hương. Quê tôi ở Hưng Yên một thời chiêm khô, mùa thối, cũng có dòng sông, bến nước, con đò, cây đa, giếng nước, sân đình quen thuộc, tuổi thơ tôi sớm tối đi về, quê hương đói nghèo chắt chiu, nâng niu nuôi tôi khôn lớn. Bỗng một ngày như cổ tích tôi tha hương giữa trời tây phồn hoa đô hội. thời học phổ thông tôi đã được đọc câu thơ.

Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn

     Thuở ấy nào tôi có hiểu gì. Bây giờ tha hương nơi đất khách quê người mãi trời tây, tôi mới cảm nhận được rằng đất “ta ở” là Hưng Yên quê ta, là Việt Nam quê ta đã hóa tâm hồn, có hồn quê:

Hồn quê là lũy tre làng

Diều kia kéo kẹt gió nam, trưa hè

Con trâu nằm dưới hàng tre

Phì phò vừa thở vừa nghe chuyện nhà

Hồn quê là những cây đa

Đêm đêm chú cuội, hằng nga tự tình

Hồn quê là những ngôi đình

Trống chèo giục giã cho mình đợi ta

Tuần rằm mồng một hương hoa

Khói hương nghi ngút Ông, Cha hiện về

Hôn quê là những con đê

Trâu bò đủng đỉnh, đi về gặm mưa

Sáo diều vi vút sớm trưa

Cỏ may bịn rịn, tiến đưa, hẹn hò…

       Xa quê thì nhớ, đó là quy luật muôn đời, không hiểu bạn nhớ quê vào lúc nào, riêng tôi một nhà thơ mách rằng:

Quê hương khuất bóng hoàng hôn

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai

     Quê hương không chỉ khuất núi, khuất rừng, cách sông, cách biển, mà còn khuất bong hoàng hôn che mờ mây phủ, khuất khói sông, khói bếp, làm ta nhớ thương da diết. Có những phút tha hương giữa trời tây hoa lệ, ta cũng tung hê, phiêu lưu giang hồ. nhưng rồi quê hương cảnh tỉnh làm ta nhận ra rằng:

Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt

Nghe tiếng cơm sôi lại nhớ nhà

   Không biết bạn còn phân biệt được tiếng cơm sôi trong nồi cơm điện bây giờ với tiếng cơm sôi trong nồi đồng, nồi đất ngày xưa ở quê ta không? Riêng tôi thì nhớ mãi .

Tôi tha hương mưu sinh, Phiên bạt giữa trời tây bỗng bắt được câu thơ ai bỏ lạc giữa đời:

Tha hương chẳng gặp người tri kỷ

Thấy cánh hoa tươi đã lạnh lòng

     Bạn ơi! Tôi đã thấy cánh hoa tươi khắp thế gian, tôi đang lạnh lòng, đang tìm người tri kỷ.

Người tri kỷ của tôi là những người Việt Nam tha hương trên trái đất này, nhất là những người đồng hương Hưng Yên quê tôi. Xin gửi các bạn vài nét Hưng Yên quê tôi để neo giữ hồn quê .

Sao anh chưa về thăm Hưng Yên

Cô gái một thời là á hậu nước nam

Làm khách thập phương mê mẩn

Nơi có tiếng gà gáy dài ba tỉnh cùng nghe

Những dòng sông như những cánh tay trần

Ôm Hưng Yên vo tròn hình quả nhãn

Vo tròn hình mặt trời, mặt trăng

Mảnh đất này uống nước bao dòng sông nên phù sa mát mịn

Mảnh đất này ngậm nửa vầng trăng nên trai gái đa tình.

Đầm Hưng Yên còn hoen máu giặc

Mà sen trong đầm vẫn nhị vàng, bông trắng, lá xanh

Tiếng ong bay như lời ru, tiếng nhạc

Tím không gian, ngọt cả thời gian

Tháng ba Hưng Yên trắng trời hoa nhãn

Ai tung lên trời sắc pháo hoa

Người Hưng Yên say khúc tình ca

       Lời một câu hát cứ vang vọng mãi trong tâm hồn tôi: Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày…Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người.

Tôi còn là người, tôi mãi miên man quê hương trắng đêm, trắng ngày …

 

Nặng lòng hai tiếng quê hương (19/08/2012)

Báo Đại Đoàn Kết (Bấm vào đây)

Tặng quà Trường Tiểu học Trung Hòa 1, Yên Mỹ, Hưng Yên

Báo Hưng Yên (Bấm vào đây)